Nơi Cầu Nguyện
13/03/2025
“Tính Thiêng Liêng của Sự Sống Con Người” Có Nghĩa Là Gì?
13/03/2025
Nơi Cầu Nguyện
13/03/2025
“Tính Thiêng Liêng của Sự Sống Con Người” Có Nghĩa Là Gì?
13/03/2025

Thế Nào Là Sự Ăn Năn?

xr:d:DAFXk0WDSFg:25,j:45162075609,t:23011320

Một trong những thi thiên ăn năn Thi Thiên 51 do Đa-vít viết sau khi ông đối mặt với tiên tri Na-than. Na-than tuyên bố rằng Đa-vít đã phạm tội nghiêm trọng chống lại Đức Chúa Trời khi bắt Bát-sê-ba làm vợ và giết chồng bà, U-ri.

Điều quan trọng là nhận thấy sự đau khổ và lòng ăn năn chân thành của Đa-vít, nhưng chúng ta cũng phải hiểu rằng sự biến đổi tấm lòng là công việc của Đức Thánh Linh. Đa-vít ăn năn vì ảnh hưởng của Đức Thánh Linh trên ông. Không chỉ vậy, khi ông viết lời cầu nguyện này, ông đang viết nó dưới sự soi dẫn của Đức Thánh Linh. Thi Thiên 51 cho thấy cách Đức Thánh Linh thực hiện sự ăn năn trong lòng chúng ta. Hãy ghi nhớ điều này khi chúng ta đọc Thi Thiên.

Thi Thiên 51 bắt đầu, “Đức Chúa Trời ôi! xin thương xót con theo lòng nhân từ của Chúa; xin xóa các sự vi phạm con theo đức bác ái của Chúa” (Thi Thiên 51:1). Ở đây chúng ta thấy một yếu tố cơ bản cho sự ăn năn. Thông thường, khi một người nhận thức được tội lỗi của mình và từ bỏ nó, người đó tin cậy lòng thương xót của Đức Chúa Trời. Kết quả đầu tiên của sự ăn năn thật là nhận ra chúng ta rất cần được thương xót. Đa-vít không cầu xin Đức Chúa Trời ban cho công lý. Ông biết rằng nếu Đức Chúa Trời đối đãi ông theo công lý, ông sẽ bị hủy diệt ngay lập tức. Kết quả là, Đa-vít bắt đầu lời xưng tội của mình bằng một lời cầu xin sự thương xót.

Khi cầu xin Đức Chúa Trời xóa bỏ những vi phạm của mình, Đa-vít đang cầu xin Đức Chúa Trời loại bỏ những vết nhơ trong linh hồn mình, che đậy sự bất chính của ông, và tẩy sạch những tội lỗi đã ăn sâu trong cuộc sống của ông. Vì vậy, ông nói, “Xin rửa sạch hết mọi gian ác và thanh tẩy tội lỗi con!” (Thi Thiên 51:2).

Khái niệm về sự tha thứ và thanh tẩy có liên quan với nhau, nhưng chúng không hoàn toàn giống nhau. Trong Tân Ước, Sứ đồ Giăng viết, “Nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài thành tín và công bình để tha tội cho chúng ta, và tẩy sạch chúng ta khỏi mọi điều bất chính” (1 Giăng 1:9). Trong tinh thần ăn năn, chúng ta đến trước Chúa và xưng nhận tội lỗi mình, không chỉ cầu xin sự tha thứ, mà còn mong nhận được sức mạnh để không tái phạm. Giống như Đa-vít trong thi thiên này, chúng ta cầu xin Chúa loại bỏ khuynh hướng làm điều ác của chúng ta.

Đa-vít tiếp tục, “Vì con nhận biết các sự vi phạm con, và tội lỗi con hằng ở trước mặt con” (Thi Thiên 51:3). Đây không đơn thuần là một sự thừa nhận tội lỗi qua loa. Ông bị dày vò; ông nói, “Con biết con có tội.” Không nỗ lực để giảm nhẹ tội lỗi của mình. Không cố gắng bào chữa. Tuy nhiên, chúng ta thường rất giỏi trong việc biện minh và nhanh chóng tự bào chữa bằng cách đưa ra đủ loại lý do cho hành động tội lỗi của mình. Nhưng trong phần kinh văn này, nhờ quyền năng của Đức Thánh Linh, Đa-vít đã đạt đến điểm mà ông có thể thành thật trước Đức Chúa Trời. Ông thừa nhận tội lỗi của mình, nhận thức tội lỗi luôn hiện diện trong cuộc sống của ông. Ông không thể thoát khỏi nó, nhưng nó cứ đeo bám ông.

Rồi ông kêu lên: “Con đã phạm tội với Chúa, chỉ với một mình Chúa thôi và làm điều ác dưới mắt Chúa” (Thi Thiên 51:4). Theo một nghĩa nào đó, Đa-vít đang dùng lối nói phóng đại. Ông đã phạm tội nghiêm trọng với U-ri, gia đình và bạn bè của U-ri, Bết-sê-ba, và toàn thể dân sự của Chúa. Nhưng Đa-vít hiểu rằng điều quan trọng hơn hết, tội lỗi là sự xúc phạm Đức Chúa Trời, bởi vì Đức Chúa Trời là Đấng hoàn hảo duy nhất trong vũ trụ. Vì Đức Chúa Trời là Đấng phán xét cả trời đất, mọi tội lỗi được xác định là sự vi phạm luật pháp của Ngài và là sự xúc phạm đến sự thánh khiết của Ngài. Đa-vít biết điều này và thừa nhận nó. Ông không giảm nhẹ tội lỗi của mình với con người, nhưng ý thức rằng tội lỗi chống lại Đức Chúa Trời của mình là nghiêm trọng hơn hết.

Sau đó, ông đưa ra một tuyên bố thường bị xem nhẹ. Phần sau của câu 4 cho thấy điều này và đây là một trong những cách diễn tả mạnh mẽ nhất của sự ăn năn thật mà chúng ta thấy trong Kinh Thánh: “để Chúa bày tỏ đức công chính khi Ngài tuyên phán và sự thanh sạch khi Ngài phán xét” (Thi Thiên 51:4 ). Về cơ bản, Đa-vít đang nói, “Lạy Đức Chúa Trời, Ngài có mọi quyền phán xét con, và rõ ràng là con không xứng đáng gì hơn là sự phán xét và cơn thịnh nộ của Ngài.” Đa-vít thừa nhận rằng Đức Chúa Trời không có lỗi và có mọi quyền phán xét ông. Không có mặc cả hay thương lượng với Đức Chúa Trời.

“Thật, con sinh ra trong sự gian ác, mẹ con đã hoài thai con trong tội lỗi. Nầy, Chúa muốn sự chân thật trong tâm hồn; Chúa sẽ dạy con sự khôn ngoan trong nơi sâu kín của lòng con” (Thi Thiên 51:5–6). Đức Chúa Trời không chỉ muốn chúng ta nói lẽ thật, mà còn muốn lẽ thật xuất phát từ tận đáy lòng chúng ta. Đa-vít thừa nhận rằng ông đã không làm theo điều Đức Chúa Trời truyền dạy, và sự vâng lời của ông thường chỉ mang tính hình thức bên ngoài hơn là xuất phát từ tấm lòng chân thật của mình.

Sau đó, Đa-vít lại cầu xin sự thanh tẩy: “Xin lấy chùm bài hương tẩy sạch tội lỗi con thì con sẽ được tinh sạch; cầu Chúa rửa con thì con sẽ trở nên trắng hơn tuyết” (Thi Thiên 51:7). Chúng ta có thể cảm nhận sự bất lực tột bực trong giọng điệu của Đa-vít. Đa-vít không nói, “Chúa ơi, chờ con một chút. Trước khi con tiếp tục cuộc đối thoại này trong lời cầu nguyện, con phải rửa tay. Con phải tắm đã.” Đa-vít biết rằng ông không có khả năng tự xóa bỏ vết nhơ tội lỗi của mình. Ông không thể tự chuộc tội. Giống như Đa-vít, chúng ta phải thừa nhận rằng chúng ta không có khả năng tự chuộc tội.

Sau này, qua tiên tri Ê-sai, Đức Chúa Trời đã ban lời hứa này,

Bây giờ hãy đến, để chúng ta biện luận với nhau: dù tội các ngươi đỏ như son, sẽ trở nên trắng như tuyết; dù đỏ thắm như vải điều, sẽ trở nên trắng như lông chiên (Ê-sai 1:18). Đức Chúa Trời vui lòng làm sạch chúng ta khi Ngài thấy chúng ta lấm lem trong tội lỗi.

Sau đó, Đa-vít nói, “Chúa sẽ khiến con nghe tiếng vui vẻ, mừng rỡ” (Thi Thiên 51:8a). Ăn năn là một trải nghiệm đau đớn. Ai lại thích thú khi phải xưng ra và thừa nhận tội lỗi của mình? Không gì phá hủy niềm vui mạnh mẽ hơn cảm giác tội lỗi. Vào lúc này, Đa-vít chẳng vui vẻ gì, ông cầu xin Đức Chúa Trời phục hồi linh hồn mình và khiến ông một lần nữa cảm nhận niềm vui và sự vui mừng. Ông bày tỏ điều này khi nói, “để các xương cốt mà Ngài đã bẻ gãy được hoan lạc” (Thi Thiên 51:8b). Đó chẳng phải là một cụm từ thú vị sao? Ông nói,

Chúa ơi, Ngài đã nghiền nát con. Xương con bị gãy; không phải Sa-tan hay Na-than đã làm điều đó, mà chính Ngài đã làm gãy xương con khi Ngài phán xét con. Vì vậy, con đứng trước Ngài là một người tan nát, và chỉ khi Ngài chữa lành con và ban lại niềm vui và sự hân hoan cho con thì con mới có thể tiếp tục.

Kế đó, ông nói, “Xin Chúa ngoảnh mặt khỏi các tội lỗi con, và bôi xóa mọi gian ác của con. Đức Chúa Trời ôi, xin dựng nên trong con một lòng trong sạch, và làm mới lại trong con một tâm linh ngay thẳng” (Thi Thiên 51:9-10). Cách duy nhất để có một tấm lòng trong sạch là bởi công tác tái tạo thiêng liêng. Tôi không thể tạo ra điều đó trong chính mình. Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể tạo ra một tấm lòng trong sạch, và Ngài đã tạo ra điều đó bằng cách xóa bỏ tội lỗi của chúng ta.

Và, Đa-vít kêu lên: “Xin đừng từ bỏ con khỏi mặt Chúa, cũng đừng cất Thánh Linh Chúa khỏi con” (Thi Thiên 51:11). Đa-vít nhận ra rằng đây là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra với bất kỳ tội nhân nào. Trên thực tế, ông biết Đức Chúa Trời sẽ đuổi chúng ta ra khỏi sự hiện diện của Ngài nếu chúng ta tiếp tục cứng lòng không ăn năn. Chúa Jêsus cảnh báo rằng ai chối bỏ Ngài sẽ bị xa cách Đức Chúa Trời mãi mãi. Nhưng lời cầu nguyện ăn năn là nơi ẩn náu cho người tin. Đó là phản ứng đúng đắn của người biết rằng mình đang sống trong tội lỗi. Loại phản ứng này phải là đặc điểm trong cuộc sống của tất cả những người đã được biến đổi.

Đa-vít tiếp tục, “Xin phục hồi niềm vui cứu rỗi của Chúa cho con, và lấy tinh thần khoan dung mà nâng đỡ con. Bấy giờ con sẽ dạy đường lối Chúa cho kẻ vi phạm, và tội nhân sẽ trở về cùng Ngài” (Thi Thiên 51:12-13). Chúng ta thường nghe rằng mọi người không thích ở gần các tín đồ Cơ Đốc vì họ thể hiện thái độ tự mãn, cho rằng mình công chính hoặc có thái độ quá hoàn hảo, như thể họ thánh thiện hơn người khác. Tuy nhiên, điều này không nên có. Cơ Đốc nhân không có lý do gì để tự mãn; Chúng ta không phải là những người công chính đang cố gắng sửa chữa những người bất chính. Như một mục sư đã nói, “Nhà truyền giáo chỉ là một người ăn xin chỉ cho kẻ ăn xin khác nơi tìm thấy bánh.” Sự khác biệt chính giữa người tin và người không tin là sự tha thứ. Điều duy nhất làm cho một người đủ tư cách trở thành mục sư đại diện cho Đấng Christ là người đó đã trải nghiệm sự tha thứ và mong muốn chia sẻ điều đó với người khác.

Chúa ơi, xin mở môi con, và miệng con sẽ truyền ra sự ca ngợi Chúa. Vì Chúa không ưa thích sinh tế, dù con có hiến dâng; Tế lễ thiêu cũng không đẹp lòng Chúa. Sinh tế đẹp lòng Đức Chúa Trời ấy là tâm linh đau thương; Đức Chúa Trời ôi, lòng đau thương thống hối Chúa không khinh dể đâu. (Thi Thiên 51:15–17). Đây là nơi chúng ta tìm thấy tấm lòng và linh hồn của sự ăn năn theo lời tiên tri như đã thấy trong chương trước. Bản chất thật của sự ăn năn đúng đắn là ở câu “Đức Chúa Trời ôi, lòng đau thương thống hối Chúa không khinh dể đâu.” Đa-vít muốn nói rằng nếu ông có thể tự chuộc tội cho, ông đã làm rồi; nhưng hiện tại, hy vọng duy nhất của ông là Đức Chúa Trời sẽ chấp nhận ông theo lòng thương xót của Ngài.

Kinh Thánh nói rõ ràng và gián tiếp cho chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời chống lại những kẻ kiêu ngạo và ban ơn cho những người khiêm nhường. Đa-vít biết điều này là thật. Dù bản thân tan vỡ, ông vẫn hiểu Đức Chúa Trời và cách Ngài tiếp cận những người ăn năn. Ông hiểu rằng Đức Chúa Trời không bao giờ ghét hay khinh miệt một tấm lòng tan vỡ và thống hối. Đây là điều Đức Chúa Trời mong muốn nơi chúng ta. Đây là điều Chúa Jêsus muốn nói trong Bài Giảng Phước Lành khi Ngài phán: Phước cho những người than khóc, vì “sẽ được an ủi” (Ma-thi-ơ 5:4). Phần Kinh Thánh này không đơn thuần nói về nỗi đau mất người thân. mà là nỗi buồn mà chúng ta cảm nhận khi bị lên án vì tội lỗi của chính mình. Chúa Jêsus đảm bảo với chúng ta rằng khi chúng ta đau buồn vì tội lỗi của mình, Đức Chúa Trời sẽ nhờ Đức Thánh Linh của Ngài an ủi chúng ta.

Tôi khuyên tất cả các Cơ Đốc nhân nên ghi nhớ Thi Thiên 51. Đó là một mẫu mực hoàn hảo về sự ăn năn đúng đắn. Nhiều lần trong cuộc đời tôi, tôi đã đến cùng Chúa và nói: “Lạy Chúa, xin hãy tạo nên trong con một tấm lòng trong sạch,” hoặc, “xin hãy xóa bỏ những vi phạm của con. Thanh lọc con bằng cành hương thảo. Hãy rửa sạch con và làm cho con được sạch.” Nhiều lần tôi đã cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin ban lại cho con niềm vui về sự cứu rỗi của Ngài,” và kêu lên: “Con đã phạm tội với Chúa, chỉ với một mình Ngài thôi.” Khi tội lỗi đè nặng trên chúng ta, lời nói trở nên vô nghĩa khi chúng ta cố gắng bày tỏ sự ăn năn của mình trước Chúa.  Trong những lúc như thế, thật phước hạnh khi chúng ta có Lời Kinh Thánh trong môi miệng mình.


Đoạn trích này là từ tập sách nhỏ “Crucial Questions” của R.C. Sproul What Is Repentance?.

R.C. Sproul
R.C. Sproul
Tiến sĩ R.C. Sproul là người sáng lập Mục vụ Ligonier, mục sư giảng dạy đầu tiên tại Saint Andrew’s Chapel tại Sanford, Florida, chủ tịch đầu tiên của Reformation Bible College, và là tổng biên tập của tạp chí Tabletalk. Chương trình phát thanh của ông, Renewing Your Mind, vẫn được phát sóng hàng ngày trên hàng trăm đài phát thanh khắp thế giới và cũng có thể nghe trực tuyến. Ông là tác giả của hơn một trăm cuốn sách, bao gồm The Holiness of God, Chosen by God, và Everyone’s a Theologian. Ông được thế giới công nhận vì khả năng biện hộ rõ ràng về tính vô ngộ của Kinh Thánh và nhu cầu dân sự Đức Chúa Trời phải đứng vững với sự xác tín vào Lời Ngài.