
Cách Đọc Văn Học Mặc Khải
05/03/2026Chúa Jêsus Là Bánh Sự Sống Có Nghĩa Là Gì?
Joshua Owen
Giăng 6:48 giới thiệu câu ‘Ta là’ đầu tiên trong bảy lời tuyên bố “Ta Là” của Chúa Jêsus. Sáu trong số những câu nói này bao gồm một vị ngữ định danh—bánh (Giăng 6:48), ánh sáng (Giăng 8:12; 9:5), cái cửa (Giăng 10:7, 9), người chăn hiền lành (Giăng 10:11, 14), sự sống lại và sự sống (Giăng 11:25), và đường đi, chân lý, và sự sống (Giăng 14:6)—bày tỏ cho chúng ta về con người và công tác của Chúa Jêsus. Một trong những tuyên bố này, Giăng 8:58, không có vị ngữ định danh, nhưng thể hiện quyền sở hữu của Chúa Jêsus đối với danh thánh ‘Ta là’, mà Đức Giê-hô-va đã bày tỏ cho Môi-se khi vị tiên tri muốn biết danh Ngài (Xuất. 3:14). Câu tuyên bố tuyệt đối trong Giăng 8:58, ‘Trước khi Áp-ra-ham hiện hữu, Ta hằng hữu (Ta là),’ cho thấy rõ rằng mỗi lời ‘Ta là’ của Chúa Jêsus đều khẳng định thần tính của Ngài. Vì các nhà lãnh đạo tôn giáo Do Thái không tin rằng Chúa Jêsus là Đấng Mê-si-a, họ xem lời tuyên bố này là phạm thượng. Vì vậy, “họ nhặt đá để ném Ngài” (Giăng 8:59). Họ hiểu chân lý mà Chúa Jêsus rao giảng về thần tính của Ngài, nhưng họ không tin Ngài. Khi chúng ta xem xét câu ‘Ta là’ đầu tiên, sẽ nhận ra rằng sự không tin này là không phải là vấn đề nhỏ. Lời của Chúa Jêsus là vấn đề của sự sống và cái chết.
Trong một cuộc trò chuyện dài với các môn đồ, Chúa Jêsus nói, “Ta là bánh của sự sống” (Giăng 6:48). Bài giảng này được Chúa Jêsus trình bày ngay sau phép lạ nuôi năm nghìn người với năm chiếc bánh và hai con cá (Giăng 6:5–14), và trước lễ Vượt Qua và lễ Lều Tạm (Giăng 6:4). Cả hai sự kiện đều cung cấp bối cảnh quan trọng để hiểu ý nghĩa của việc Chúa Jêsus là Bánh Sự Sống.
Lễ Lều Tạm là dịp dân chúng kỷ niệm sự quan phòng của Đức Chúa Trời đối với dân Y-sơ-ra-ên trong sa mạc, sau khi Ngài giải cứu họ khỏi ách nô lệ tại Ai Cập. Cuộc sống trong sa mạc rất khắc nghiệt. Sa mạc là nơi khan hiếm mọi thứ cần thiết cho sự sống con người, từ thức ăn, nước uống, bóng mát ban ngày đến ánh sáng ban đêm. Tuy nhiên, qua hành trình trong vùng đất cằn cỗi này, Đức Chúa Trời, Đấng chủ tể muôn loài, đã chu cấp trọn vẹn cho dân Ngài mọi nhu cầu, từ sự giàu có trong vinh quang của Ngài trong Đức Chúa Jêsus Christ. (Phi. 4:19; xem 1 Cô. 10:1–4). Một trong những phép lạ đầu tiên về sự chu cấp là Đức Chúa Trời cung ứng bánh hàng ngày cho họ. Lần đầu tiên nhìn thấy thứ bánh này, dân sự không biết nó là gì, nên đã gọi là ma-na. Thi Thiên 78:23–25 nhắc lại sự tốt lành của Chúa trong việc chu cấp bánh trong sa mạc:
Tuy nhiên, Ngài truyền cho các tầng mây trên cao
và mở các cửa trên trời
, ban mưa ma-na xuống cho họ ăn
, và ban cho họ lương thực từ trời.
Người phàm được ăn bánh của thiên sứ;
Ngài cung cấp cho họ thức ăn dồi dào.
Trong Giăng 6, người Do Thái yêu cầu Chúa Jêsus chứng minh bản thân bằng cách thực hiện một phép lạ như Môi-se đã làm khi ban cho tổ tiên họ ma-na. Chúa Jêsus đã sửa sai cho họ, giải thích rằng không phải Môi-se, mà là Cha của Ngài đã ban cho họ ma-na. Ngài giải thích thêm rằng chính Ngài là ma-na hay bánh từ trời sẽ nuôi dưỡng linh hồn của họ. Ma-na là một món quà tốt lành từ Đức Chúa Trời đã nuôi dưỡng thân thể của người Y-sơ-ra-ên trong suốt bốn mươi năm trước khi họ vào đất hứa. Nhưng những người ăn ma-na đã chết. Chúa Jêsus nói, “Ai ăn thịt và uống huyết ta thì được sự sống đời đời” (Giăng 6:54).
Khi ChúaJêsus nuôi năm nghìn người, Ngài đang tái hiện điều Đức Chúa Trời đã làm trong thời Môi-se để bày tỏ rằng Ngài là Chúa, Đấng chu cấp. Khi dân chúng lại tìm đến Ngài, Ngài nhắc nhở rằng họ đang bị thúc đẩy bởi những ham muốn sai lầm. Họ đang lao nhọc vì đồ ăn hư mất. Thay vì vậy, họ nên nỗ lực vì thứ thức ăn dẫn đến sự sống đời đời. Sau đó, Chúa Jêsus giải thích rằng Ngài chính là Bánh Sự Sống đó.
Những hình ảnh về bánh, việc ăn thịt và uống huyết Ngài minh chứng rõ ràng về nhân tính của Chúa Jêsus. Tin Chúa Jêsus là tiếp nhận sự hy sinh của Ngài trong bản tính con người của Ngài. Bên cạnh đó, các tuyên bố ‘Ta là’ cũng hé lộ thần tính của Chúa Jêsus. Vậy, đức tin nơi Ngài bao gồm cả sự đón nhận sự hy sinh của Ngài lẫn sự sống bất diệt của Ngài vì Đức Chúa Trời đã nhập thể thành người. So sánh đức tin cứu rỗi với việc ăn uống là phù hợp, vì thức ăn đi vào bên trong cơ thể để nuôi sống và tăng cường sức khỏe. Khác với thức ăn nuôi thân thể, sự sống của Đấng Christ nơi người tin không bị hao mòn hay cạn kiệt bởi việc thực hành tình yêu. Sự sống vĩnh cửu của Ngài nuôi dưỡng đời sống hướng về Đức Chúa Trời mãi mãi.
Bài viết này là How is Jesus the Bread of Life?.


