
Cách Đọc Các Thư Tín Mục Vụ
18/12/2025
Thần Học Hệ Thống Có Hữu Ích Không?
01/01/2026Cách Đọc Các Sách Luật Pháp Trong Kinh Thánh
Các sách Luật pháp (của Chúa), còn được gọi là Ngũ Kinh (Sáng Thế Ký, Xuất Ê-díp-tô Ký, Lê-vi Ký, Dân Số Ký, và Phục Truyền Luật Lệ Ký), không phải lúc nào cũng dễ hiểu. Một cách tiếp cận đúng đắn với Các Sách Luật Pháp là nhận biết rằng chúng ta vẫn có thể học được nhiều điều từ mọi điều luật trong Cựu Ước, dù một số luật không còn được áp dụng nữa vì đã được ứng nghiệm trọn vẹn trong Đấng Christ. Có một số nguyên tắc được đưa ra nhằm giúp chúng ta hiểu rõ hơn về thể loại văn chương Kinh Thánh này.
1. Luật pháp được phân thành ba loại quan trọng.
Ba loại luật trong Luật Pháp thường được định nghĩa là: luật đạo đức, luật nghi lễ và luật dân sự. Luật đạo đức có thể được tóm gọn trong Mười Điều Răn. Đó là những mệnh lệnh tuyệt đối và mang tính phổ quát, không gắn liền với hình phạt cụ thể, và được Chúa viết bằng chính ngón tay của Ngài. (Xuất 31:18). Chúng là nền tảng cho các luật khác trong Cựu Ước và được các Sứ Đồ trích dẫn, cho thấy vẫn còn mang tính ràng buộc đối với Cơ Đốc nhân ngày nay (Rô 13:8–10; Êph 6:1).
Luật nghi lễ tập trung vào việc thờ phượng của Y-sơ-ra-ên và các quy định về tinh sạch – không tinh sạch, vì một người ở trạng thái không tinh sạch không thể tham gia thờ phượng tại đền tạm. Chúng bao gồm các luật liên quan đến việc dâng tế lễ (Lê 1–7), đến thực phẩm (Lê 11), và đến các điều kiện khác nhau liên quan đến việc không sạch (Lê 12–15).
Luật dân sự tập trung vào việc cai trị dân Y-sơ-ra-ên và bao gồm các luật về việc các quan xét áp dụng pháp luật (Phục 17:8–13), các điều kiện xã hội như chế độ nô lệ và lao động theo hợp đồng (Xuất 21:1–11; Lê 25:39–55), cũng như các tình huống khác đòi hỏi sự điều chỉnh hành vi của con người (Xuất 21:12–26; Lê 24:17–23; Phục 19:1–22:8). Mặc dù ranh giới giữa luật đạo đức, luật nghi lễ và luật dân sự không hoàn toàn tuyệt đối, nhưng sự phân loại này là một công cụ giảng dạy hữu ích, được Tân Ước xác nhận qua cách các Sứ Đồ đề cập đến các luật trong Cựu Ước.
2. Có ba ứng dụng quan trọng của luật pháp.
Một cách phổ biến để hiểu mối liên hệ giữa luật pháp và đời sống của con dân Chúa thường được gọi là “ba mặt ứng dụng của luật pháp.” Luật pháp có những lời rủa sả đi kèm, áp dụng cho dân Chúa khi họ thiếu lòng tin vào Ngài và tiếp tục không vâng lời. Đây được gọi là ứng dụng thứ nhất của luật pháp, qua đó luật pháp hoạt động như một tấm gương, giúp chúng ta nhận ra nhu cầu cần được cứu chuộc của mình. Cách vận dụng thứ hai của luật pháp liên quan đến vai trò kiềm chế của luật pháp, nhắc nhở mọi người về hậu quả dân sự khi họ vi phạm luật. Cách vận dụng thứ ba của luật pháp tập trung vào những phước lành mà luật pháp của Chúa mang lại. Luật pháp được ban cho dân Chúa trong bối cảnh cứu chuộc (Xuất 20:2), nhằm hướng dẫn họ sống một đời sống đẹp lòng Ngài. Theo nghĩa này, chức năng của luật pháp trong quá trình thánh hóa của chúng ta là giúp chúng ta tăng trưởng trong mối quan hệ với Chúa.
Một ví dụ cho thấy Tân Ước vận dụng ba mặt của luật pháp là khi áp dụng điều răn thứ sáu, “Con không được giết người,” theo cả ba cách: cách sử dụng thứ nhất trong Gia-cơ 2:9–11, cách sử dụng thứ hai trong 1 Ti-mô-thê 1:9–10, và cách sử dụng thứ ba trong Rô-ma 13:9–10. Chúng ta bị luật pháp kết án vì đã vi phạm nó, nhưng tin mừng là Đấng Christ đã làm trọn luật pháp thay cho chúng ta bằng cách tuân giữ nó một cách hoàn hảo. Khi đứng trước Đức Chúa Trời là Đấng phán xét của mình, chúng ta được Ngài tuyên bố là công chính nhờ đức tin vào những gì Đấng Christ đã hoàn tất thay cho chúng ta. Trong sự thánh hóa, chúng ta đối diện với Đức Chúa Trời như Cha của mình, và luật pháp trở thành một phước lành giúp củng cố mối quan hệ của chúng ta với Ngài.
3. Mọi luật pháp trong Cựu Ước cần được hiểu trong mối quan hệ của nó với sự đến của Đấng Christ.
Một số thay đổi đã xảy ra khi Đấng Christ làm trọn luật pháp, và điều này ảnh hưởng đến cách luật pháp áp dụng đối với dân sự của Đức Chúa Trời ngày nay.
Mặc dù luật đạo đức vẫn mang tính ràng buộc, ngay cả luật đạo đức cũng chứa những yếu tố nghi lễ chịu ảnh hưởng bởi sự đến của Đấng Christ. Ví dụ, ngày nghỉ và thờ phượng theo điều răn thứ tư là ngày thứ bảy, như một sự kỷ niệm sự sáng tạo và sự cứu chuộc (Xuất 20:8–11; Phục 5:12–15). Trong giao ước mới, các tín hữu thờ phượng vào ngày thứ nhất, vì sự phục sinh của Đấng Christ đánh dấu sự khởi đầu của sự sáng tạo mới. Chúng ta vui mừng trước chiến thắng của Ngài đối với tội lỗi và sự chết, đồng thời mong đợi sự nghỉ ngơi chung cuộc của mình khi Ngài trở lại (Khải 1:10; Hê 4:1–11).
Luật dân sự trong Cựu Ước áp dụng cho dân Y-sơ-ra-ên với tư cách một quốc gia. Chúng thiết lập các nguyên tắc công chính được ban bởi Vua công chính của chúng ta, có thể làm gương cho các nhà cai trị trên thế giới và hướng dẫn đời sống của chúng ta, là những Cơ Đốc nhân, ngay cả khi những luật lệ cụ thể đó không nhất thiết được thiết lập ngày nay theo cùng một cách (xem Tuyên xưng Đức tin Westminster 19.4 về “sự công bằng chung” của luật dân sự) Các Sứ Đồ so sánh án tử hình trong luật dân sự với khả năng bị dứt phép thông công trong kỷ luật hội thánh, cả hai có cùng một mục đích là giữ cho dân Chúa được tinh sạch (xem 1 Cô 5:13; Phục 17:7).
Luật nghi lễ quy định các tế lễ, các nguyên tắc về tinh sạch – không tinh sạch, và các nghi lễ liên quan đến đền thờ. Những luật này hiện đã bị bãi bỏ và đã được Đấng Christ làm trọn bởi công tác của Ngài. Ngài là của lễ dâng lên Đức Chúa Trời, nhờ đó chúng ta không còn phải dâng các lễ vật như một phần của sự thờ phượng (Hê 10:11–14). Ngài là đền thờ, mang đến cho chúng ta sự hiện diện thực sự của Đức Chúa Trời, để chúng ta không còn phải thờ phượng ở một địa điểm cố định, mà có thể thờ phượng “bằng tâm linh và chân lý” ở khắp mọi nơi (Giăng 2:19; 4:24). Một số quy định về thực phẩm và huyết không còn làm cho dân Chúa trở nên không tinh sạch, nhằm cho phép người Do Thái rao truyền phúc âm đến dân ngoại để làm trọn Đại Mạng Lệnh (Math 28:19–20; Công 10:9–14). Đối với những người theo Đấng Christ, luật pháp vẫn là điều tốt:
Con yêu mến luật pháp Chúa biết bao!
Trọn ngày con suy ngẫm luật pháp ấy.” (Thi 119:97)
Bài viết này là How to read biblical law.


