Đức Chúa Jêsus là Đa-vít Mới

20/08/2026

Đức Chúa Jêsus là Đa-vít Mới

20/08/2026

Chúa Jêsus Có Trọn Vẹn Không?

Không ai là hoàn hảo cả. Đó là một châm ngôn đương đại và quả thật rất đúng. Tất cả chúng ta đều biết những khuyết điểm và giới hạn của mình, và cũng rất nhanh miệng viện dẫn châm ngôn ấy để biện hộ cho bản thân.

Tuy nhiên, Kinh Thánh cho chúng ta biết có một ngoại lệ đối với quy luật này. Thỉnh thoảng chúng ta cũng nghe: “Chỉ có một người trọn vẹn mà thôi.”  Người ấy chính là Đức Chúa Jêsus Christ.

Quả thật, nói rằng Chúa Jêsus là con người trọn vẹn duy nhất từng sống trên đất là hoàn toàn đúng. Nhưng Kinh Thánh dạy điều này ở đâu, và như thế nào? Điều đáng chú ý là một số phân đoạn Kinh Thánh cũng nói rằng Chúa Jêsus đã trở nên trọn vẹn.  Chúng ta hãy cùng xem xét sự trọn vẹn của Chúa Jêsus.

Con Thánh của Đức Chúa Trời

Trước khi nói cách cụ thể về đời sống làm người trọn vẹn của Chúa Jêsus, chúng ta cần nhận biết rằng Ngài là một thân vị mang thần tính đời đời. Nói cách khác, Ngài là Con Đức Chúa Trời đời đời (Giăng 1:1). Ngài hiện hữu đời đời trong mọi sự trọn vẹn cấu thành bản tính của Đức Chúa Trời. Ngài là “Đấng vô hạn, đời đời và bất biến, trong bản thể, sự khôn ngoan, quyền năng, thánh khiết, công bình, nhân từ và lẽ thật” (Giáo lý Vắn tắt Westminster, câu 4).

Nói cách khác, Chúa Jêsus trọn vẹn bởi tư cách Con thánh của Ngài.  Ngài hoàn toàn không có tội.

Nhân Tính Trọn Vẹn Của Chúa Jêsus

Khác với tư cách Con thánh của Ngài, khi chúng ta nói về đời sống trọn vẹn của Chúa Jêsus, thì chúng ta đang nói về Ngài theo nhân tính trong sự nhập thể—nghĩa là, sự trọn vẹn của bản tính con người của Ngài.  Điều này có thể được xem xét từ nhiều góc độ khác nhau.

Trước hết, Chúa Jêsus không dự phần trong tội lỗi của A-đam. Đây là hàm ý của một phân đoạn như Rô-ma 5:12–21. “mọi người đều đã phạm tội” trong A-đam (Rô. 5:12), nhưng Jêsus là điểm đối xứng tương phản. Một sự vi phạm dẫn đến sự định tội cho mọi người ở trong A-đam, trong khi một hành động công chính dẫn đến sự xưng công chính cho mọi người ở trong Đấng Christ (Rô 5:18–19).

Nếu mọi người đều phạm tội qua A-đam, nhưng Đấng Christ lại đem đến sự công chính và sự sống, thì Chúa Jêsus không thuộc về số “mọi người” đã phạm tội trong A-đam. Sự công chính mà Ngài ban cho xuất phát từ địa vị độc nhất của Ngài là đầu giao ước và là Đấng đại diện hoàn toàn công chính. Điều này phù hợp với sứ điệp của thiên sứ Gáp-ri-ên dành cho Ma-ri rằng con trẻ bà sẽ sinh ra là con thánh, là Con Đức Chúa Trời (Lu 1:35).

Tất cả những điều này có nghĩa là Chúa Jêsus không có bản tính sa ngã, có khuynh hướng phạm tội. Chúa Jêsus có mang bản tính con người chưa hề sa ngã, phạm tội. Ngài hoàn toàn công chính.

Thứ hai, Chúa Jêsus đã sống một đời sống vâng phục trọn vẹn với tư cách con người. Điều này cũng phải được liên hệ trở lại với A-đam. Sự bất tuân của A-đam dẫn đến sự định tội, nhưng Tân Ước trình bày Chúa Jêsus là A-đam thứ hai và cũng là A-đam cuối cùng, một Đấng đại diện mà sự vâng phục của Ngài đảo ngược sự bất tuân của A-đam thứ nhất.

Bên cạnh Rô-ma 5:12–21, ký thuật về sự chịu cám dỗ trong sách Mác phác họa Jêsus là A-đam mới, Đấng đại diện vâng phục khi đối diện cám dỗ.  Có lẽ vì thế mà các thú rừng được nhắc đến, gợi nhớ vườn Ê-đen (Mác 1:12–13). 

Tương tự, sau khi Đức Chúa Jêsus chịu báp-tem trong Lu-ca 3:21–22, sách Lu-ca ghi lại gia phả của Ngài truy nguyên đến tận A-đam (Lu 3:23–38). Sau đó, Đức Chúa Jêsus vâng phục trong đồng vắng (Lu 4:1–13). Điều này một lần nữa nối kết sự vâng phục của Chúa Jêsus với thân vị của Ngài là A-đam mới.

Sứ đồ Phao-lô cũng trình bày điều này trong 1 Cô-rinh-tô 15. Chúa Jêsus là A-đam sau cùng, qua Ngài sự sống lại của kẻ chết được ban cho (1 Cô 15:21–22, 45). Sự phục sinh của Chúa Jêsus là sự minh oan cho cái chết bất công mà Ngài đã chịu.  Vì Ngài vô tội, nên việc Chúa Jêsus bị giết như một tội phạm là một điều bất công, và việc Ngài sống lại từ cõi chết bày tỏ sự vâng phục trọn vẹn của Ngài (xem 1 Ti 3:16). Sự phục sinh của Chúa Jêsus cũng cho thấy sự vâng phục trọn cả đời sống Ngài (xem Hê 2:14–18).

Thứ ba, khi thư Hê-bơ-rơ nói rằng Chúa Jêsus được làm cho trọn vẹn (Hê 2:10; 5:9; 7:28), chúng ta phải hiểu điều này trong bối cảnh của lịch sử cứu chuộc, chứ không phải xét theo bản tính cốt yếu của Ngài. Trong Chúa Jêsus, là Con đời đời của Đức Chúa Trời, không hề có tội lỗi. Hơn nữa, trong đời sống tại thế, Ngài chưa hề phạm tội. Vì vậy, việc Ngài được làm cho trọn vẹn nói đến vai trò được hoàn thành cách toàn hảo của Ngài với tư cách là thầy tế lễ cuối cùng, trọn vẹn, Đấng ban cho chúng ta sự đến gần Đức Chúa Trời cách đầy đủ hơn so với các thầy tế lễ trước kia (xem Hê 5:7–10; 6:19–20; 9:11–14; 10:5–14).

Chúa Jêsus có thể dâng của lễ cuối cùng vì Ngài là Con đời đời của Đức Chúa Trời, Đấng hằng sống đời đời theo quyền năng của sự sống chẳng hề hư nát (Hê 7:15–28).  Sự phục sinh của Chúa Jêsus và lối vào mà Ngài mở cho chúng ta đến với Đức Chúa Trời đều giả định về sự trọn vẹn của sự hy sinh chính mình Ngài, và vì thế cũng giả định về sự trọn vẹn của cuộc đời Ngài trên đất.

Kết luận

Vì không ai trong chúng ta là hoàn hảo, nên quả thật đây là tin mừng: Chúa Jêsus là Đấng hoàn hảo. Ngài là A-đam thứ hai và cũng là A-đam cuối cùng, mà sự vâng phục trọn vẹn của Ngài là nền tảng cho sự xưng công chính của chúng ta, điều chúng ta nhận được bởi đức tin. Sự sống đời đời được tìm thấy trong Ngài (Giăng 1:4; 20:31). Ngài không chỉ là một con người bình thường; Ngài là Con đời đời của Đức Chúa Trời.  Tuy nhiên, Ngài cũng là người thật—Đấng Thần Nhân—Đấng đã làm cho chúng ta điều chúng ta không thể tự làm cho chính mình.

Là Thầy Tế Lễ trọn vẹn, Đức Chúa Jêsus là Đấng Trung Bảo duy nhất ban cho chúng ta lối vào để đến với Đức Chúa Trời cách trọn vẹn (Hê 10:14). Vậy, chúng ta hãy mạnh dạn đến gần ngôi ân điển để nhận được thương xót và tìm được ân điển giúp đỡ kịp thời trong lúc cần dùng (Hê 4:14–16).


Bài viết này là Was Jesus Perfect.

Brandon D. Crowe

Brandon D. Crowe

Dr. Brandon D. Crowe is professor of New Testament at Westminster Theological Seminary in Philadelphia. He is author of several books, including Why Did Jesus Live a Perfect Life? The Necessity of Christ's Obedience for Our Salvation and The Path of Faith: A Biblical Theology of Covenant and Law.