Lười Biếng & Siêng Năng

28/07/2026

Lười Biếng & Siêng Năng

28/07/2026

Có Phải Hội Thánh Đầy Những Kẻ Giả Hình Không?

Khoảng ba mươi năm trước, người bạn thân và cũng là đồng nghiệp của tôi, Archie Parrish—lúc bấy giờ lãnh đạo chương trình Evangelism Explosion (EE) tại Fort Lauderdale—đã đến gặp tôi với một lời đề nghị. Ông cho biết rằng trong hàng ngàn chuyến thăm viếng truyền giáo mà các nhóm EE thực hiện, họ đã ghi lại những phản hồi của mọi người đối với các cuộc đối thoại về Phúc Âm. Họ tổng hợp những câu hỏi và phản bác thường gặp nhất mà người ta nêu ra đối với đức tin Cơ Đốc, rồi xếp chúng thành mười chủ đề phổ biến nhất. Tiến sĩ Parrish đề nghị tôi viết một cuốn sách giải đáp những phản bác ấy để các nhà truyền giảng Phúc Âm sử dụng trong công tác truyền giáo. Nỗ lực đó đã dẫn đến việc ra đời cuốn sách Objections Answered của tôi, nay được đổi tên thành Reason to Believe. Trong số mười phản đối phổ biến nhất được nêu ra, có ý kiến cho rằng hội thánh đầy dẫy những kẻ giả hình. Vào thời điểm đó, Tiến sĩ D. James Kennedy đã đáp lại sự phản đối này bằng cách trả lời: “Ồ, lúc nào cũng còn chỗ cho thêm một người nữa.” Ông cảnh báo rằng nếu ai tìm được một hội thánh hoàn hảo, thì họ không nên gia nhập, vì làm vậy sẽ phá hỏng sự hoàn hảo đó.

Thuật ngữ “kẻ giả hình” bắt nguồn từ thế giới kịch nghệ Hy Lạp. Nó được dùng để chỉ những chiếc mặt nạ mà các diễn viên sử dụng để thể hiện những vai diễn nhất định. Ngay cả ngày nay, sân khấu kịch vẫn được biểu trưng bằng hai chiếc mặt nạ—một của hài kịch và một của bi kịch. Trong thời cổ đại, một số diễn viên đảm nhận nhiều vai khác nhau, và họ thể hiện vai của mình bằng cách cầm một chiếc mặt nạ che khuôn mặt thật.  Đó là nguồn gốc của khái niệm giả hình.

Nhưng lời cáo buộc rằng hội thánh đầy dẫy những kẻ giả hình rõ ràng là không đúng. Dẫu không một Cơ Đốc nhân nào đạt đến sự nên thánh trọn vẹn trong đời này, và rằng tất cả chúng ta vẫn còn vật lộn với tội lỗi vẫn đang tiếp diễn, thì nói một cách công bằng, điều đó không thể đưa đến phán quyết về sự giả hình. Kẻ giả hình là người làm những điều mà chính họ tuyên bố rằng mình không làm. Những người quan sát từ bên ngoài hội thánh Cơ Đốc thấy có những người xưng mình là Cơ Đốc nhân và nhận thấy rằng họ vẫn phạm tội. Vì họ thấy tội lỗi trong đời sống của các Cơ Đốc nhân, họ vội vàng kết luận rằng những người này là kẻ đạo giả hình. Nếu một người tự xưng là không có tội nhưng rồi lại bộc lộ tội lỗi, thì chắc chắn người ấy là kẻ giả hình. Nhưng việc một Cơ Đốc nhân chỉ đơn giản bày tỏ rằng mình là người có tội thì không thể kết luận rằng người đó là kẻ giả hình.

Lối suy luận đảo ngược này đại khái như sau: Mọi kẻ giả hình đều là tội nhân. John là một tội nhân; do đó, John là một kẻ giả hình. Bất kỳ ai hiểu các quy luật của logic đều biết rằng tam đoạn luận này không hợp lệ. Nếu chúng ta chỉ đơn giản thay đổi lời cáo buộc từ “hội thánh đầy những kẻ giả hình” thành “hội thánh đầy dẫy những tội nhân,” thì chúng ta sẽ sẵn sàng nhận mình có tội. Hội thánh là tổ chức duy nhất mà tôi biết đòi hỏi một người phải thừa nhận mình là tội nhân thì mới có thể trở thành thành viên. Hội thánh đầy những tội nhân, bởi vì hội thánh là nơi những tội nhân xưng nhận tội lỗi của mình đến để tìm sự giải cứu khỏi tội lỗi. Vì vậy, theo nghĩa này, chỉ vì hội thánh đầy những tội nhân không có nghĩa là hội thánh đầy những kẻ giả hình. Một lần nữa, mọi sự giả hình đều là tội lỗi, nhưng không phải mọi tội lỗi đều là tội giả hình.

Khi chúng ta nhìn vào vấn đề đạo đức giả trong thời Tân Ước, chúng ta thấy điều đó được bày tỏ rõ ràng nhất trong đời sống của những người tự cho mình là công chính nhất. Những người Pha-ri-si là một nhóm người vốn dĩ xem mình là những người tách biệt khỏi tính tội lỗi phổ biến của quần chúng. Họ khởi đầu tốt đẹp, theo đuổi một đời sống tin kính tận hiến và thuận phục luật pháp của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, khi cách sống của họ không đạt tới lý tưởng của mình, họ bắt đầu giả hình. Họ tỏ vẻ mình công chính hơn thực tế. Họ tạo ra một vẻ ngoài công chính, nhưng thực chất chỉ để che giấu sự bại hoại sâu xa trong đời sống của mình.

Dù hội thánh không đầy kẻ giả hình, nhưng không thể phủ nhận rằng tội giả hình không bị giới hạn trong vòng những người Pha-ri-si thời Tân Ước. Đó là một tội lỗi mà các Cơ Đốc nhân phải đối mặt. Một chuẩn mực cao về nếp sống thuộc linh và công chính đã được thiết lập cho hội thánh. Chúng ta thường cảm thấy xấu hổ vì không đạt được những mục tiêu cao cả đó, và có xu hướng làm ra vẻ như mình đã đạt đến một mức độ công chính cao hơn so với thực tế. Khi làm như vậy, chúng ta khoác lên mình chiếc mặt nạ của kẻ giả hình và phải chịu sự phán xét của Đức Chúa Trời về chính tội lỗi đó. Khi nhận ra mình đang bị cuốn vào kiểu giả hình như thế, một hồi chuông cảnh tỉnh phải vang lên trong tâm trí chúng ta rằng chúng ta phải mau chóng quay về với thập tự giá và với Đấng Christ, để hiểu rõ sự công chính chân thật của chúng ta ở tại đâu. Chúng ta phải tìm thấy trong Đấng Christ, không phải một chiếc mặt nạ để che giấu khuôn mặt mình, nhưng là cả một bộ y phục, chính là sự công chính của Ngài. Thật vậy, chỉ khi được bao phủ dưới sự công chính của Đấng Christ, được nhận lãnh bởi đức tin, thì mỗi người trong chúng ta mới có hy vọng đứng vững trước một Đức Chúa Trời thánh khiết. Mặc lấy áo công chính của Đấng Christ bởi đức tin không phải là hành vi giả hình. Đó là hành động của sự cứu chuộc.


Bài viết này là Is the Church Full of Hypocrites.

R.C. Sproul

R.C. Sproul

Tiến sĩ R.C. Sproul là người sáng lập Mục vụ Ligonier, mục sư giảng dạy đầu tiên tại Saint Andrew’s Chapel tại Sanford, Florida, chủ tịch đầu tiên của Reformation Bible College, và là tổng biên tập của tạp chí Tabletalk. Chương trình phát thanh của ông, Renewing Your Mind, vẫn được phát sóng hàng ngày trên hàng trăm đài phát thanh khắp thế giới và cũng có thể nghe trực tuyến. Ông là tác giả của hơn một trăm cuốn sách, bao gồm The Holiness of God, Chosen by God, và Everyone’s a Theologian. Ông được thế giới công nhận vì khả năng biện hộ rõ ràng về tính vô ngộ của Kinh Thánh và nhu cầu dân sự Đức Chúa Trời phải đứng vững với sự xác tín vào Lời Ngài.