
Hy Vọng Giữa Cơn Bạo Bệnh
28/05/2026
Đối Diện Với Sự Kiệt Sức Trong Công Tác Mục Vụ
04/06/2026Tôi Có Thể Đối Diện Với Sự Tuyệt Vọng Như Thế Nào?
Nếu hy vọng là khát khao sống, thì tuyệt vọng là khát khao một sự chấm dứt. Như Ê-li dưới cây giếng giêng (1 Vua 19:1–10), hay Gióp hối tiếc vì mình đã được sinh ra (Gióp 3), hoặc Phao-lô, bị đè nặng bởi hoạn nạn đến nỗi tuyệt vọng về chính sự sống của mình (2 Cô 1:8), những người tin đã được sinh ra cho một niềm hy vọng sống vẫn có thể cảm thấy bị mắc kẹt trong những thời kỳ đau khổ.
Tác giả Thi Thiên đã kêu lên,
Các lượn sóng và nước lũ của Chúa
phủ chụp lấy con. (Thi 42:7)
Gióp than thở, “Hơi thở con đã tắt; các ngày con đã tàn” (Gióp 17:1). Đây không chỉ là những lời lẽ thi vị—chúng phản ánh một thực tế rằng có những nỗi đau kéo dài vượt quá khả năng chịu đựng vốn có của con người.
Tuyệt vọng không chỉ đến với những người mà ta thường nghĩ là dễ rơi vào tình trạng ấy: những người u sầu, bất mãn, hay những người kém hiểu biết. Ngay cả những thánh đồ đầy sức sống như Charles Spurgeon, Martyn Lloyd-Jones, và John Bunyan cũng đã trải qua những giai đoạn đau khổ và thống khổ sâu sắc. Tuyệt vọng không phân biệt con người dựa trên tính khí hay mức độ trưởng thành thuộc linh của họ.
Người đang tuyệt vọng chỉ mong một điều: được giải thoát khỏi tình trạng ấy. Chính bản chất của sự giằng co này là ảo tưởng mạnh mẽ rằng mọi thứ đã thất bại và trở nên vô nghĩa, dường như không có giải pháp hay lối thoát nào. Tác giả Thi Thiên đã mô tả điều này như sau:
Con bị chìm trong nước sâu,
Dòng nước cuốn trôi con. (Thi 69:2)
Giống như đang quẫy đạp giữa một biển động để giữ mình nổi lên, chúng ta có thể cảm thấy như đang chìm dần ngay trước mắt mọi người, nhưng lại ở ngoài tầm với của sự cứu giúp.
Dù là sự sa sút từ từ hay một cơn dồn ép đột ngột khiến tâm trí và linh hồn bị đẩy đến bờ vực, tuyệt vọng làm méo mó thực tại về niềm hy vọng của người tin và làm suy giảm khả năng của thân thể, tâm trí, và linh hồn. Vì thế, sự phục hồi xảy ra khi nhận thức và năng lực của chúng ta được khôi phục, khi chúng ta nương cậy nơi Đấng Christ trong sự yếu đuối của mình và bày tỏ đức tin qua những bước nhỏ của sự vâng lời, kiên nhẫn, và hy vọng để phá vỡ đà của sự tuyệt vọng.
Phá Vỡ Vòng Lặp Suy Nghĩ Tiêu Cực
Trong tác phẩm Thiên Lộ Lịch Trình của John Bunyan, khi Cơ Đốc Nhân mòn mỏi trong lâu đài của Gã Khổng Lồ Tuyệt Vọng, bóng tối không phải là ảo tưởng; đó là một thực tại nặng nề và ngột ngạt đến nghẹt thở. Cũng vậy, chúng ta có thể đang ở giữa những hoàn cảnh hết sức u ám, nhưng tuyệt vọng khiến chúng ta cứ lặp đi lặp lại chúng trong tâm trí, đồng thời che khuất niềm hy vọng của chúng ta nơi Đấng Christ. Cơ Đốc Nhân được giải cứu không phải vì bóng tối đã chấm dứt, nhưng vì ông nhớ ra chiếc chìa khóa Lời Hứa ở trong túi mình và dùng nó.
Lời Đức Chúa Trời cần thường xuyên xen vào và định hình lại những suy nghĩ của chúng ta. Khi cảm giác bị bỏ rơi bao trùm, hãy nhớ rằng Ngài đã hứa sẽ không bao giờ lìa bạn cũng không bỏ bạn. Khi những vực sâu dường như vượt ngoài tầm với của Đức Chúa Trời, hãy nhớ rằng chính Ngài đã xuống đến tận âm phủ. Khi bạn không biết phải cầu nguyện điều gì, hãy biết rằng chính Đức Thánh Linh cầu thay cho bạn bằng những tiếng than thở không thể diễn tả.
Chăm sóc Cơ Thể
Khi Ê-li kiệt quệ và choáng ngợp, Đức Chúa Trời đã ban cho ông thức ăn, sự nghỉ ngơi và sự hiện diện của Ngài. Chúng ta được tạo dựng với những giới hạn nhất định, và khi sức lực cạn kiệt, chúng cần được phục hồi. Vì thế, sự khiêm nhường đòi hỏi chúng ta phải thực hành mỗi ngày: vận động thân thể, ngủ đủ giấc, nuôi dưỡng cơ thể, đón nhận ánh nắng mặt trời, tìm kiếm sự chăm sóc y tế khi cần, và cho phép mình được nghỉ ngơi thay vì cứ cố gắng gồng mình hoàn thành mọi trách nhiệm. Dù việc chăm sóc các nhu cầu thể chất của mình có vẻ nhỏ bé hoặc không đáng kể, nhưng thực ra đó là một hành động vâng lời đầy ý nghĩa: tôn trọng những giới hạn của một thọ tạo và tin cậy vào sự chu cấp của Đức Chúa Trời.
Hướng Ngoại
Giống như một bản năng sinh tồn, sự tuyệt vọng chiếm lấy mọi phần của người đang chịu khổ khiến họ chỉ còn tập trung vào bản thân và dần cô lập mình. Sự xoắn vặn mạnh mẽ của việc tự soi xét méo mó ấy có thể được làm giảm đi khi chúng ta cho và nhận thời gian, sự chăm sóc, và sự hiện diện với người khác. Thật tốt khi để người khác bước vào đời sống mình, không chỉ để nhận lãnh tình yêu thương mà còn để trao ban tình yêu ấy qua sự trò chuyện và sự quan tâm. Những hành động quan tâm nhỏ bé giúp chúng ta đặt người khác lên trước và trở thành những phương cách mạnh mẽ chống lại xu hướng chỉ tập trung vào bản thân. Hãy cầu nguyện cho những người xung quanh bạn, gửi một lời khích lệ, hướng cuộc trò chuyện vào họ—tất cả những điều ấy đều là những cách giải phóng giúp khôi phục một thái độ hướng ngoại, hướng về Đức Chúa Trời và người lân cận.
Sự Giải Cứu Qua Nếp Sống Thường Ngày
Khi tuyệt vọng lột bỏ mọi điều và chỉ còn lại những điều thiết yếu của cuộc sống, hãy đón nhận chính những điều thiết yếu ấy như một phần trong sự giải cứu của chúng ta. Những nếp sinh hoạt hằng ngày, dù nhỏ bé đến đâu, cũng mang lại trật tự. Những việc đơn giản như thức dậy mỗi sáng, giặt giũ, hay cắt cỏ trở thành những sợi dây cứu sinh, giúp duy trì sự bình thường và mục đích trong cuộc sống. Ngay cả khi những nỗ lực ấy có vẻ máy móc, việc đón nhận điều tiếp theo vẫn là một hành động của hy vọng. Sự trung tín trong những việc nhỏ (Lu 16:10) gây dựng lại năng lực của chúng ta và khẳng định ý nghĩa cũng như mục đích, biến những điều bình thường thành sự giải cứu.
Sự An Ủi Đến Từ Công Trình Sáng Tạo
Khi nỗi sợ hãi phủ bóng lớn lao, việc nhớ đến sự nhỏ bé của mình trước sự uy nghi và tể trị của Đức Chúa Trời mang lại sự nhẹ nhõm. Ngài gìn giữ và duy trì toàn thể tạo vật—kể cả chúng ta. Sự tuyệt vọng của Gióp đã chuyển thành sự thờ phượng khi Đức Chúa Trời bày tỏ bản tính và quyền tể trị của Ngài qua việc nâng đỡ mọi sự—từ đai của chòm sao Thiên lang (Orion) trên bầu trời cho đến các cửa của đại dương. Đi dạo giữa thiên nhiên, nằm dưới bầu trời đầy sao, trồng hoa, chăm sóc các loài vật—vẻ đẹp của công trình sáng tạo mang lại sự an ủi và giúp điều chỉnh lại góc nhìn của chúng ta, khi Ngài chăm sóc chúng ta qua thế giới tự nhiên.
Kiên Trì Trong Sự Nhẫn Nại
Khi bóng tối vẫn còn kéo dài và sự giải tỏa chưa đến, hãy nhớ rằng tiến trình từ đau khổ đến hy vọng đòi hỏi sự kiên trì chịu đựng. Điều này đòi hỏi thời gian và sự tin cậy. Sống trong sự căng thẳng ấy không dễ dàng, nhưng chính sự yếu đuối và nhu cầu lại là điều kiện cần để chúng ta học biết sự lệ thuộc hoàn toàn vào Đấng Christ. Ngài đã kêu gọi chúng ta không chỉ dự phần trong sự đắc thắng và quyền năng phục sinh của Ngài, nhưng cũng dự phần trong sự thông công với những thương khó của Ngài (Phil. 3:10). Hãy kiên trì trong những bước đi đức tin còn chập chững ấy—đó chính là công việc lành mà Ngài đã chuẩn bị cho bạn thực hiện trong mùa này.
Đừng sợ bóng tối. Dù chúng có vẻ như kéo dài vô tận, nhưng thực ra chỉ là “ít lâu, Đức Chúa Trời của mọi ân điển, Đấng đã gọi anh em đến vinh quang đời đời của Ngài trong Đấng Christ, chính Ngài sẽ phục hồi, củng cố, xây dựng và ban sức lực cho anh em” (1 Phi 5:10). Bóng tối có thể càng trở nên dày đặc, nhưng chúng không bao giờ có thể chiếm hữu những người đã được giải cứu khỏi quyền lực của sự tối tăm và được chuyển vào vương quốc của Con Ngài (Cô 1:13).
Bài viết này là How can I deal with despair?


