
Chúa Jêsus Là Cây Nho Thật Có Nghĩa Là Gì?
09/04/2026Chúa Jêsus Là Sự Sáng Của Thế Gian Có Nghĩa Là Gì?
Vài tuần trước, tôi đang chặt củi trong khoảnh rừng nhỏ bên cạnh ngôi nhà của chúng tôi thì nhận ra cách những hàng cây vươn mình tìm ánh nắng: ở giữa, cây cối mọc cao hơn; còn ở rìa rừng, những cành dài vươn ra, căng mình hướng về nguồn năng lực ban sự sống. Rồi tôi nhớ đến lời tiên tri của Ê-sai, báo trước những tác động của sự giảng dạy của Đấng Christ:
Thần của Chúa Giê-hô-va ngự trên Ta,
vì Đức Giê-hô-va đã xức dầu cho T
a để giảng Tin Lành cho người nghèo.
..để…họ sẽ được gọi là cây công chín
h, là cây Đức Giê-hô-va đã trồng để làm vinh hiển Ngài. (Ê-sai 61:1, 3)
Đức Chúa Trời đã phán để làm cho ánh sáng tồn tại rằng: “Phải có ánh sáng,” thì có sự sáng—một thực thể không thuần là năng lượng cũng không phải vật chất, cho đến nay vẫn còn là điều huyền nhiệm đối với chúng ta (Sáng Thế Ký 1:4). Đức Chúa Trời cũng dựng nên những vật mang ánh sáng: “Vì sáng lớn hơn để cai quản ban ngày, vì sáng nhỏ hơn để cai quản ban đêm. Ngài cũng tạo nên các vì sao” (Sáng. 1:16). Vì sáng lớn hơn—mặt trời—là một lò phản ứng nhiệt hạch với kích thước và năng lượng khổng lồ, tỏa xuống trái đất một năng lượng đáng kinh ngạc. Chúng ta rất dễ quên điều này—bị cuốn vào sự bận rộn và xao lãng bởi những điều có vinh quang nhỏ bé, thậm chí chẳng có vinh quang nào—cho đến khi chính mình phải lần mò trong đêm tối, hoặc lại khao khát những ngày đông u tối dài đằng đẵng sẽ nhường chỗ cho sức sống mùa xuân và vinh quang rực rỡ của mùa hè. Ánh sáng là sự sống.
Nhưng ánh sáng cũng là hình ảnh minh họa sự cứu rỗi. Trụ lửa là sự cứu rỗi cho Y-sơ-ra-ên, nhưng Ai Cập sống trong bóng tối (Xuất. 14:20). Chân đèn chiếu sáng trên mười hai ổ bánh, một khung cảnh được giải thích qua lời chúc phước của Chúa dành cho các chi phái Y-sơ-ra-ên: “Cầu xin Đức Giê-hô-va chiếu sáng mặt Ngài trên ngươi” (Dân. 6:24–27). Tác giả Thi Thiên thốt lên: “Đức Giê-hô-va là ánh sáng và là sự cứu rỗi của tôi” (Thi. 27:1). Ngược lại, thế gian này ở trong bóng tối vì tội lỗi của con người. Sự bất tuân có nghĩa là con người xác thịt “đang giữa trưa mà … quờ quạng như người mù trong đêm tối” (Phục. 28:29). Nhưng con đường cứu rỗi được soi sáng bởi Lời của Đức Chúa Trời, là ngọn đèn cho chân chúng ta và là ánh sáng cho đường lối của chúng ta (Thi. 119:105).
Sự chuyển dịch từ bóng tối sang ánh sáng chính là sự cứu rỗi; vì thế, khi Chúa Jêsus phán: “Ta là ánh sáng của thế gian,” Ngài đã đưa ra một tuyên bố đầy quyền năng về vinh quang rực rỡ và quyền năng cứu rỗi của Ngài (Giăng 8:12).
Trong phân đoạn Kinh Thánh này, Chúa Jêsus khẳng định thần tính của Ngài. Ngài là Đấng hằng hữu, tự hữu muôn đời, “Ta Là Đấng Tự Hữu Hằng Hữu”, là Đấng Tạo Dựng mặt trời, mặt trăng và các vì sao.(Xuất. 3:14). Ngài là cội nguồn và khuôn mẫu của vinh quang ánh sáng. Ngài là Chúa, Chúa tể của ánh sáng — như sứ đồ Giăng đã viết: “Đức Chúa Trời là ánh sáng, trong Ngài không có bất cứ bóng tối nào” (1 Giăng 1:5). Ngài là Đấng thi hành và truyền đạt sự sống thiêng liêng phát xuất từ Đức Chúa Cha, Đấng đang ngự trong ánh sáng và vinh quang không ai có thể tiếp cận. Giăng 1:4–5 nói về Chúa Jêsus, “Trong Ngài có sự sống, sự sống là ánh sáng cho loài người. Ánh sáng soi trong bóng tối, nhưng bóng tối không tiếp nhận ánh sáng.” Những lời khẳng định ấy chỉ trở nên sáng tỏ khi chúng ta trước tiên suy ngẫm về vinh quang của ánh sáng trong thế giới tự nhiên (nhất là mặt trời), rồi từ đó hướng lòng mình lên trước sự uy nghi cao cả của Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh. Ngôi sao sáng nhất—thật ra là toàn thể các vì sao—chỉ là dấu hiệu nhỏ bé nhất phản ánh sức nặng vinh quang đời đời của Đức Chúa Trời chúng ta.
Nhưng Chúa Jêsus cũng đang nói về công tác cứu rỗi của Ngài. Ngài là nguồn duy nhất của sự sống thuộc linh trong một thế gian đầy dẫy bóng tối của tội lỗi. Ma-la-chi đã báo trước sự đến của Đấng Mê-si-a như “mặt trời công chính… trong cánh nó có sự chữa lành” (Mal. 4:2). Khi hóa hình, gương mặt của Chúa Jêsus tỏa sáng rực rỡ như mặt trời (Mat. 17:2). Phao-lô xem khải tượng cứu rỗi về vinh quang của Đức Chúa Jêsus Christ mà ông được thấy là rực rỡ hơn cả mặt trời (Công Vụ 26:13). Giăng đã nhìn thấy vinh quang của Đấng Christ như “mặt trời chiếu sáng cực độ.” (Khải 1:16–20). Khi chúng ta trở thành Cơ Đốc nhân, ấy là vì “Đức Chúa Trời là Đấng phán rằng: “Ánh sáng phải chiếu ra từ bóng tối,’ đã soi sáng lòng chúng tôi, ban ánh sáng để hiểu biết vinh quang của Đức Chúa Trời trên gương mặt Đức Chúa Jêsus Christ” (2 Cô. 4:6). Ánh Sáng Lớn hơn—Đức Chúa Con—phơi bày tội lỗi của chúng ta bằng sự thánh khiết rực rỡ của Ngài, rồi chiếu sáng quyền năng thanh tẩy và ban sự sống vào tận những nơi sâu kín nhất của lòng chúng ta. Chúa Jêsus đã chiếu sáng rực rỡ trên thập giá, sáng hơn tại ngôi mộ trống, và càng sáng hơn trong vinh hiển khi được tôn cao. Sự tái lâm của Ngài sẽ giống như một tia chớp duy nhất, soi sáng khắp toàn thế giới. Tất cả ánh sáng ấy được ban cho thế gian qua Phúc Âm, và được tiếp nhận bằng lòng tin đơn sơ nơi Đức Chúa Jêsus Christ.
Khi chúng ta đặt lòng tin nơi Chúa Jêsus, một sự biến đổi vĩnh viễn diễn ra: “Người nào theo Ta sẽ không đi trong bóng tối, nhưng có ánh sáng của sự sống” (Giăng 8:12). Như Phao-lô đã nói, “Trước kia anh em là bóng tối, nhưng bây giờ trong Chúa, anh em là ánh sáng,” và vì thế chúng ta sống như những ánh sáng giữa một thế gian tối tăm (Êph. 5:8). Nhờ sự hiệp một của chúng ta với Đấng Christ, nơi nào chúng ta đi đến, ánh sáng của Ngài cũng chiếu soi. Điều này phải đem lại cho chúng ta sự an ủi, đặc biệt khi chúng ta thấy mình bị thế gian chống đối. Điều này cũng phải khích lệ chúng ta cầu nguyện để mọi người thấy những việc lành của chúng ta, tôn vinh Cha chúng ta ở trên trời, và đến với Ánh Sáng.
Hơn nữa, Giăng nói rằng sự sống của Đấng Christ là ánh sáng cho loài người (Giăng 1:4). Chúng ta không chỉ đến với Ánh Sáng và rồi tiếp tục đi theo đường riêng của mình. Trái lại, chúng ta vươn mình hướng về vinh quang thiên thượng để ánh sáng ấy ngày càng chiếu rạng trên chúng ta. Chúng ta đã chiêm ngưỡng một vinh quang vượt trổi hơn mặt trời rực lửa đang mọc, nơi gương mặt của Đấng duy trì chính mặt trời ấy; và giờ đây, chúng ta khao khát vinh quang tuyệt vời, vô biên của Đức Chúa Trời. Và khi mặt trời nhỏ bé của chúng ta chuyển thành tối tăm, mặt trăng biến thành máu, đó sẽ là dấu hiệu cho biết chúng ta đang đứng nơi ngưỡng cửa của sự sống trong vinh quang trọn vẹn, không còn bị che khuất, của Đức Chúa Trời Ba Ngôi. Những lá sồi của chúng ta sẽ xoay mình để đón nhận ánh sáng của sự sống, tuôn chảy không ngừng từ ngai ở trung tâm của thành không cần mặt trời hay mặt trăng chiếu sáng, vì chính vinh quang của Đức Chúa Trời chiếu sáng nơi ấy. (Khải 21:23). Chúa sẽ là ánh sáng của chúng ta, và Ngài sẽ trị vì đời đời vô cùng.
Tất cả những điều ấy chính là ý nghĩa mà Chúa Jêsus muốn nói khi Ngài phán: “Ta là sự sáng của thế gian” (Giăng 8:12).
Bài viết này là How is Jesus the Light of the Word?


