Sự An Ủi Của Đức Chúa Trời Trong Nỗi Đau Mất Con

Đối Diện Với Sự Kiệt Sức Trong Công Tác Mục Vụ

04/06/2026

Đối Diện Với Sự Kiệt Sức Trong Công Tác Mục Vụ

04/06/2026

Sự An Ủi Của Đức Chúa Trời Trong Nỗi Đau Mất Con

Cơ Đốc nhân không được hứa rằng họ sẽ có sức khỏe, giàu có và hạnh phúc trong đời này trước khi vào thiên đàng. Thực tế đau buồn của cuộc sống trong một thế giới sa ngã là tất cả chúng ta đều sẽ trải qua nhiều dạng mất mát khác nhau: mất sức khỏe, mất việc làm, mất một mối quan hệ, hoặc tệ nhất là mất đi một người thân yêu. Khi trải qua những điều ấy, chúng ta có thể khó nhìn thấy điều gì khác ngoài chính sự mất mát đó. Nó có thể trở nên bao trùm đến mức mọi điều khác đều bị nỗi buồn nuốt chửng, kể cả những lẽ thật ban sự sống của Kinh Thánh.

Tôi đã trải qua điều này khi con gái tôi, Leila, bị chết lưu một tuần trước ngày dự sinh. Tôi bắt đầu chăm chú hoàn toàn vào nỗi kinh hoàng của sự mất mát: đứa con mà tôi hằng mong đợi đã chết; tôi sẽ không được cho con bú, mặc quần áo hay chăm sóc con; con trai tôi, Ben, vẫn sẽ là đứa con duy nhất; tôi có thể lại rơi vào tình trạng vô sinh; con gái tôi được chôn trong một ngôi mộ; và cứ thế, hết điều khủng khiếp này đến điều khủng khiếp khác hiện ra trước đôi mắt của linh hồn tôi. Nhưng khi tập chú vào sự mất mát của mình và nhiều tầng lớp đau buồn của nó, tôi đã ngừng hướng mắt về Đấng duy nhất có thể đem lại niềm an ủi cho nỗi buồn của tôi và ánh sáng cho tôi trong thời khắc u ám. Tác giả thánh ca Helen Lemmel biết con đường để thoát khỏi nỗi tuyệt vọng gần như nuốt chửng tôi:

Mau mau đến nơi chân Jêsus

Nhìn lên Vua vinh hiển cao tuyệt vời

Mọi sự trong dương gian tối tăm dần mờ dần,

Nhờ vinh hiển và ơn của Vua muôn đời

Khi tôi hướng mắt mình về Chúa Jêsus, ngay cả nỗi mất mát con của tôi cũng trở nên mờ nhạt lạ thường, khi ánh sáng của Ngài chiếu soi vào bóng tối. Hướng về Ngài không làm tôi tê liệt khỏi nỗi đau, nhưng mang lại cho tôi sự an ủi vô cùng giữa nỗi đau.

Đấng Cứu Thế Quan Tâm

Khi hướng về Chúa Jêsus trong sự mất mát con gái của mình, tôi đã tìm thấy một Đấng Cứu Thế đầy lòng trắc ẩn. Các sách Phúc Âm ghi lại cách tấm lòng của Chúa Jêsus dịu dàng đối với những người đau khổ, những người đã trải qua nhiều dạng mất mát khác nhau. Một trong những ví dụ đẹp nhất về điều này là khi một người bệnh phung khẩn khoản cầu xin Chúa Jêsus làm cho mình được sạch. Mác ghi lại trong phúc âm Mác: “[Đức Chúa Jêsus] động lòng thương xót, đưa tay ra chạm vào người ấy và phán: ‘Ta muốn; hãy sạch đi’” (Mác 1:41). Người này bị xem là ô uế theo luật Lê-vi (Lê 13), vì thế ông bị đối xử như một kẻ bị ruồng bỏ, luôn bị cách lý với người khác. Nhưng Chúa Jêsus, động lòng thương xót, đã giang tay vượt qua khoảng cách ngăn cách ấy và chạm đến ông. Đã bao lâu rồi người này chưa cảm nhận được sự chạm đến của một con người khác?

Các sách Phúc Âm cho chúng ta nhiều ví dụ về việc Chúa Jêsus chạm đến cuộc đời của những người đang sống dưới gánh nặng và sự tan vỡ của một thế giới sa ngã. Với lòng thương xót, Chúa Jêsus đã đến với người mẹ có đứa con trai duy nhất vừa qua đời (Lu 7:11–15), người đau yếu (Mat. 14:14), đói khát (Mat. 15:32), mù lòa (Mat. 20:30–34), những người khốn khổ và bơ vơ (Mat. 9:35–36). Khi đọc những câu chuyện này, điều chúng ta thấy không phải một Đấng Cứu Rỗi vô cảm trước nỗi đau của con người, nhưng là một Đấng Cứu Rỗi “giang tay ra” với chúng ta bằng lòng thương xót.

Đấng Cứu Thế Khóc

Có lẽ không nơi nào chúng ta thấy tấm lòng dịu dàng của Chúa Jêsus rõ ràng hơn trong câu ngắn nhất trong Kinh Thánh: “Chúa Jêsus khóc” (Giăng 11:35). Khi đến nhà tang lễ, nơi đặt xác La-xa-rơ, bạn Ngài, Chúa Jêsus không chỉ rơi một giọt nước mắt như trong phim ảnh—Ngài đã khóc. Dù biết rằng mình sắp gọi La-xa-rơ sống lại, Ngài vẫn cảm nhận sâu sắc nỗi buồn và sự phẫn nộ.

Sau khi Leila qua đời trong bụng mẹ, tôi đã khóc nhiều hơn bao giờ hết, nhưng tôi được an ủi bởi sự thật rằng Đấng Cứu Rỗi của tôi cũng đã khóc khi đối diện với sự chết. Trong phần chú giải về câu Kinh Thánh này, John Calvin viết: “Ngài cảm động trước những nỗi khốn khổ của chúng ta như thể chính Ngài đã chịu đựng chúng vậy.” Trong sự mất mát của bạn và của tôi, Chúa Jêsus của chúng ta không hề vui thích trước nỗi đau buồn của chúng ta. Ngài là Ngôi Lời trở thành xác thịt, Đấng đã cảm nhận nỗi buồn trong lòng và nước mắt trên má.

Đấng Cứu Thế Chiến Thắng

Biết rằng Chúa Jêsus quan tâm và cũng đã khóc là một sự an ủi trong những lúc mất mát, nhưng chỉ riêng điều đó thì vẫn chưa đủ. Vì có ích gì nếu Chúa Jêsus đến ở bên chúng ta trong đau khổ và buồn thảm, nhưng cuối cùng Ngài lại không thể chiến thắng những điều đó thay cho chúng ta? Nếu Chúa Jêsus không phải là Đấng chiến thắng, thì cuối cùng Ngài cũng không phải là Đấng an ủi. Khi đau đớn, chúng ta không chỉ cần một người cảm thông—mà cần một Đấng Cứu Rỗi.

Chúa Jêsus không đến chỉ để che đậy nỗi đau của chúng ta bằng một miếng băng cá nhân; Ngài đi thẳng đến căn nguyên của mọi khổ đau của chúng ta—đó chính là tội lỗi. “Ngài mang tội lỗi chúng ta trong thân thể Ngài trên cây gỗ”, để có thể đảo ngược lời rủa sả của sự sa ngã (1 Phi 2:24). Trước khi tội lỗi để lại vết nhơ xấu xí trên mọi thứ, thì không hề có sự mất mát. Không có khóc than, không có thất vọng, không có tan vỡ, cũng không có sự chết. Khi gọi La-xa-rơ từ sự chết sống lại, Chúa Jêsus  đang bày tỏ cho chúng ta thấy lý do Ngài đến: “Để qua sự chết, Ngài tiêu diệt kẻ cầm quyền sự chết, là ma quỷ” (Hê 2:14). Bởi vì Đấng Christ đã chiến thắng sự chết và sống lại vào ngày thứ ba, Ngài ban cho chúng ta niềm hy vọng mới về thế giới hầu đến, nơi mọi buồn đau và than thở sẽ tan biến, và sự chết cùng mọi mất mát sẽ không còn nữa.

Đấng Cứu Thế An Ủi 

Khi biết rằng Leila đã qua đời trong bụng mẹ, tôi bị chìm trong nỗi đau buồn tưởng chừng như muốn nuốt chửng mình. Nhưng khi tôi hướng mắt về Chúa Jêsus, Đấng Cứu Rỗi quan tâm, khóc cùng chúng ta, và chiến thắng trong một thế giới đầy tội lỗi, Đấng từng trải sự đau khổ và buồn thảm, tôi đã tìm được sự an ủi—sự an ủi duy nhất của tôi trong cuộc sống lẫn sự chết. Khi tôi hướng mắt về Ngài, nỗi mất mát của tôi trở nên “mờ dần nhờ [ánh sáng] vinh hiển và ơn của Vua muôn đời.”

Ô linh hồn sao đớn đau với bất an,

Tìm đâu trần gian tối tăm dường sáng.

Duy trong tình yêu Jêsus thấy ánh dương,

Lòng ta vui sướng tự do hoàn toàn.

Bài viết này là God’s comfort in the loss of a child.

Jackie Gibson

Jackie Gibson

Jackie Gibson cùng chồng, Jonathan, phục vụ tại Westminster Theological Seminary ở Philadelphia. Cô là mẹ của bốn người con và là tác giả cuốn sách You Are Still a Mother: Hope for Women Grieving a Stillbirth or Miscarriage (tạm dịch: Bạn Vẫn Là Một Người Mẹ: Hy Vọng Cho Những Phụ Nữ Đang Đau Buồn Vì Sảy Thai Hoặc Chết Lưu).