
3 Điều Bạn Cần Biết Về Hê-bơ-rơ
23/06/2026Bản Tính Con Người Về Căn Bản Là Tốt Hay Hoàn Toàn Tội Lỗi?
Quan niệm cho rằng con người theo bản tính tự nhiên vốn là tốt phản ánh dị giáo Pelagian cổ xưa, cho rằng tội lỗi của A-đam chỉ ảnh hưởng đến một mình A-đam. Theo quan điểm này, bản tính con người không chịu ảnh hưởng bởi sự sa ngã của Adam. Tuy nhiên, Kinh Thánh khẳng định rằng tội lỗi của A-đam đã ảnh hưởng đến toàn thể dòng dõi sinh ra theo tự nhiên của ông (Rô 5:12–14). Theo bản chất, con người là “con cái của cơn thịnh nộ” (Êp. 2:3). Đây là ý nghĩa thần học của cụm từ ‘sự bại hoại hoàn toàn’, —chữ T trong TULIP. Nói cách khác, tội lỗi đã làm bại hoại toàn bộ con người chúng ta (trừ Chúa Jêsus)—từ tấm lòng, tâm trí, thân thể cho đến linh hồn. Giáo lý này hiện diện khắp cả Cựu Ước và Tân Ước (ví dụ, Sáng 6:5; Thi 14:1–3; 143:2; Truyền 7:20; Ê-sai 64:6; Mác 7:18–23; Rô 1:21–32; 3:10–18, 23; 8:5–8; Ga-la-ti 4:3; Êp. 2:1–3; 4:17–19; Tít 3:3).
Cơ Đốc nhân có thể bối rối, vì Kinh Thánh dạy rằng con người được Đức Chúa Trời tạo dựng theo hình ảnh của Ngài (Sáng 1:26–27), và Ngài gọi mọi điều Ngài đã dựng nên là tốt lành (c. 31). Nếu mọi điều Đức Chúa Trời tạo dựng đều tốt lành, và nếu chính Đức Chúa Trời đã tạo dựng bản tính con người, thì chẳng phải bản tính con người vốn phải là tốt sao? Đúng vậy. Trong tình trạng nguyên thủy khi được tạo dựng, bản tính con người là tốt lành. Tuy nhiên, ý chí con người cũng là một phần của bản tính con người. Những con người đầu tiên có trách nhiệm khiến ý chí được tạo dựng của mình hoàn toàn phù hợp với ý muốn của Đức Chúa Trời—tức là vâng lời Ngài. Nhưng họ đã không vâng lời Đức Chúa Trời. Giống như Sa-tan, họ đã xoay ý chí của mình—có thể nói—trở nên vuông góc với ý muốn của Đức Chúa Trời, đưa tội lỗi và sự khốn khổ vào thế gian và vào chính bản tính của họ. Nói cách khác, họ đã phạm tội. Khi điều đó xảy ra, bản tính con người đã bị biến dạng và băng hoại. Giống sinh ra giống; do đó, mọi người đều được sinh ra với bản tính con người đã băng hoại và sa ngã. Con người ngày nay sinh ra đã là nô lệ cho tội lỗi.
Chính vì vậy, quan điểm cho rằng “ai cũng chỉ phạm tội một chút” là không đúng. Chúng ta có xu hướng so sánh mình với người khác, và thường chọn những ví dụ tồi tệ nhất để làm thước đo. Chúng ta thường thích so sánh mình với những người như Adolf Hitler, Joseph Stalin, hoặc Mao Trạch Đông. Chúng ta dễ cảm thấy tốt về bản thân nếu tiêu chuẩn chỉ đơn giản là không giết hàng triệu người. Nhưng đó không phải là tiêu chuẩn mà Lời Đức Chúa Trời dùng để đánh giá tội lỗi. Tiêu chuẩn là ý muốn của Đức Chúa Trời, và điều được đòi hỏi là sự vâng lời hoàn toàn đối với ý muốn đó. “Vì người nào giữ trọn cả luật pháp mà vi phạm một điều, thì cũng bị kể như đã phạm tất cả” (Gia 2:10; xem Ga 3:10). Câu hỏi không phải là: Hôm nay bạn có không giết hại hàng triệu người không? Câu hỏi là: Hôm nay bạn có trọn vẹn ‘yêu Chúa, Đức Chúa Trời của bạn, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn’ không, và bạn có trọn vẹn yêu ‘người lân cận như chính mình’ không (Mat. 22:37–39)? Bạn đã bao nhiêu lần thất bại trong việc làm điều này cách trọn vẹn? Có phải chỉ là “một chút thôi” không? Không. Chúng ta nhiều lần thất bại trong việc làm điều này cách trọn vẹn, và vì thế chúng ta phạm tội rất nhiều. Chính vì thế, chúng ta cần sự công chính hoàn hảo của Chúa Jêsus Christ. Ngài là Đấng duy nhất đã trọn vẹn làm trọn luật pháp.
Bài viết này là Is Human Nature Basically Good Or Completely Sinful.


