
Niềm An Ủi Của Cơ Đốc Nhân Trong Sự Chết Là Gì?
01/09/2026Vì Sao Phẩm Cách Quan Trọng Trong Chức Vụ?
Đức Chúa Trời đầy quyền năng, yêu thương, và sốt sắng vì vinh quang của danh Ngài cao cả. Trong Ê-sai 44:23–24, Đức Giê-hô-va xưng Ngài là “Đấng Cứu Chuộc” và công bố rằng Ngài đã cứu dân Ngài, và rằng Ngài “tỏ vinh quang Ngài trong Y-sơ-ra-ên.” Thật vậy, Đức Chúa Trời được tôn vinh một cách đặc biệt qua sự cứu rỗi những tội nhân.
Vậy thì, tại sao không có nhiều tội nhân hơn được cứu? Tại sao không có nhiều hội thánh rao giảng Tin Lành trên khắp đất nước chật kín người tham dự? Tại sao không có nhiều hội chúng đầy dẫy những người nam, người nữ, và trẻ em đang đói khát sự công chính? Nói ngắn gọn, sự phục hưng thuộc linh mà Cơ Đốc nhân hằng khao khát hiện đang ở đâu?
Sự thiếu vắng phục hưng giữa dân của Đấng Christ và sự thiếu thánh khiết nơi những người lãnh đạo của Đấng Christ thường đi đôi với nhau.
Dĩ nhiên, còn có những yếu tố khác nữa. Những hội thánh làm nhạt nhòa Tin Lành sẽ không thấy nhiều nhiều người thật sự được biến đổi. Những mục sư chạy theo giải trí sẽ không dẫn dắt hội chúng đến chỗ đau buồn vì tội lỗi. Những lãnh đạo Cơ Đốc xem nhẹ sự ăn năn sẽ khó thấy những tân tín hữu thật.
Tuy nhiên, đồng thời cũng đúng rằng những người giảng xem nhẹ chính phẩm cách của mình thì đừng mong sẽ thấy sự phục hưng trong hội thánh. Đức Chúa Trời, trong sự khôn ngoan tể trị của Ngài, đã bày tỏ rằng khi nói đến sự tăng trưởng của Hội Thánh Ngài, sự công chính về mặt đạo đức của những người lãnh đạo thật sự là điều hệ trọng.
“Sự cứu đến từ Đức Giê-hô-va!” (Giô-na 2:10)
Còn Giô-na thì sao? Ông phải bị kéo lê đến Ni-ni-ve trong sự miễn cưỡng, vậy mà cả một thành đã tin nhận sự cứu rỗi. Giê-rê-mi thì sao? Người của Đức Chúa Trời này đã dốc đổ cả tấm lòng mình để giảng dạy, để rồi phải đối diện với sự khước từ của cả một dân tộc—một dân tộc vốn phải biết rõ hơn. Còn Phi-e-rơ thì thế nào? Vị sứ đồ đầy khiếm khuyết ấy đã giảng một bài giảng đầy quyền năng trong ngày Lễ Ngũ Tuần tại Giê-ru-sa-lem, và hàng ngàn người đã đến với đức tin cứu rỗi. Và, cuối cùng, chính Đấng Cứu Chuộc vô tội của chúng ta thì sao? Ngài đã sống một đời sống trọn vẹn, để rồi kinh nghiệm sự khước từ, chứ không phải phục hưng.
Những ví dụ như thế chứng minh rằng điều Giô-na đã công bố là chân thật: “Sự cứu rỗi đến từ ĐỨC GIÊ-HÔ-VA.” (Giô-na 2:10) Sự thật đơn giản là chúng ta không thể tạo ra phục hưng. Không có giáo lý thuần chánh, sự giảng luận trung tín, và phẩm hạnh gương mẫu nào có thể bảo đảm sự hoán cải của dù chỉ một linh hồn. Đức Chúa Trời tể trị tối thượng trên sự cứu rỗi, và đó là điểm khởi đầu và điểm kết thúc của vấn đề. Tên của tất cả những người sẽ được cứu vào ngày mai đã được chép trong Sách Sự Sống của Chiên Con từ hôm nay. Những người được Đức Chúa Trời tuyển chọn sẽ đến với đức tin cứu rỗi đúng theo thời điểm trọn vẹn của Ngài.
Thế nhưng…
Tuy nhiên, Đức Chúa Trời vĩ đại của chúng ta đã định cả cứu cánh lẫn phương tiện của sự cứu rỗi. Trong nhiều hơn một phân đoạn của Tân Ước, các trưởng lão được khuyên giục phải sống thánh khiết vì ích lợi của hội thánh. Các mục sư không nên mong đợi một chức vụ kết quả nếu chính họ không phải là những tấm gương của chức vụ trung tín.
Hãy xem lời chỉ dẫn của Phi-e-rơ dành cho các trưởng lão trong 1 Phi-e-rơ 5:2–3:
Hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời đã giao phó cho anh em, không vì ép buộc nhưng do tự nguyện, không vì lợi lộc thấp hèn mà với cả nhiệt tâm, không dùng quyền uy cai trị những người được giao cho mình, nhưng làm gương tốt cho cả bầy.
Tại sao những người chăn bầy phải làm gương cho bầy chiên? Chẳng phải một người giảng đạo chỉ cần nói những điều chân thật và đúng đắn là đủ sao? Không, không đủ. Điều ông ấy làm trong sự riêng tư của gia đình mình có thật sự quan trọng không? Có, điều ấy thật sự quan trọng.
Vì vậy không có gì lạ khi sứ đồ Phao-lô nói với Ti-mô-thê rằng chính sự cứu rỗi của những người nghe ông tùy thuộc vào đời sống và giáo lý của ông: “Hãy cẩn trọng với chính con và sự giảng dạy của con. Phải kiên trì trong mọi việc đó, vì làm như vậy, thì con và những người nghe con đều được cứu.” (1 Ti 4:16). Dĩ nhiên, Phao-lô biết rằng sự cứu rỗi thuộc về Đức Giê-hô-va. Tuy nhiên, trong sự quan phòng mầu nhiệm của Đức Chúa Trời, khí cụ mà qua đó Tin Lành được rao giảng phải thanh sạch.
“Một mục sư thánh khiết là một vũ khí đáng sợ.”
Mục sư người Scotland, Robert Murray M’Cheyne, đã tin Chúa sau cái chết đột ngột của người anh trai. Ông tốt nghiệp trường thần học năm 1835 với ý thức rằng mình phải hết lòng theo đuổi Chúa trong tất cả những ngày được ban cho. Không lâu trước khi trở thành mục sư của St. Peter’s Dundee, ông viết: “Sự sống chóng qua; hãy mau chuẩn bị cho cõi đời đời.” Cõi đời đời đến sớm hơn ông nghĩ. Ông qua đời khi mới hai mươi chín tuổi, nhưng trước đó ông đã học được tầm quan trọng của sự thánh khiết cá nhân.
M’Cheyne khuyên các mục sư đồng lao của mình phải làm gương cho bầy chiên. Ông thúc giục họ phải giữ gìn đời sống và giáo lý của mình:
Trên hết mọi sự, hãy nuôi dưỡng tâm linh mình. Linh hồn của chính anh em là mối bận tâm đầu tiên và lớn nhất của anh em. Hãy theo đuổi sự tăng trưởng trong sự thánh khiết cá nhân. Điều Đức Chúa Trời ban phước không phải là những tài năng lớn lao nhưng là trở nên giống Chúa Jêsus nhiều nhất. Một mục sư thánh khiết là khí giới đáng sợ trong tay Đức Chúa Trời. Một lời anh em nói ra khi lương tâm trong sạch và lòng đầy dẫy Thánh Linh của Đức Chúa Trời có giá trị hơn muôn vàn lời được nói ra trong sự vô tín và tội lỗi.1
Đức Chúa Trời không chỉ quan tâm đến điều chúng ta nói; Ngài cũng quan tâm đến chính con người chúng ta. Chúng ta không nên ngạc nhiên nếu Chúa rút tay ban phước khỏi một chức vụ khi lương tâm của một nhà lãnh đạo Cơ Đốc bị vẩn đục và lòng người ấy dại dột sa lầy trong nếp sống tội lỗi.
Đúng, chúng ta không thể tạo ra sự phục hưng bằng giáo lý thuần chánh và đời sống thánh khiết; nhưng chúng ta cũng không nên mong đợi sự phục hưng nếu thiếu những điều đó.
- Iain H. Murray, “Robert Murray M’Cheyne: Minister of St. Peter’s, Dundee, 1836–1843.” Banner of Truth, 12/11/2001. Được đăng lần đầu tại Banner of Truth Magazine, số 4 (12/1955): 4, 14–23, https://banneroftruth.org/us/resources/articles/2001/robert-murray-mcheyne/?srsltid=AfmBOoolrEO61gcLnQA4_I3SOY_fnC_R9ObxJVVdQ16wfUcbrYmhmcJ9
Bài viết này là Why does Character matter in Ministry?


