Sam-sôn Là Ai?

14/05/2026

Xưng Tội Là Gì?

21/05/2026

Sam-sôn Là Ai?

14/05/2026

Xưng Tội Là Gì?

21/05/2026

Sự Bảo Đảm Tha Thứ Là Gì?

Nhiều người ít tôn giáo nhất trên thế giới vẫn quen thuộc với câu nói kinh điển của Công giáo La Mã, “Lạy Cha, xin chúc lành cho con, vì con đã phạm tội.” Được thốt lên khi một giáo dân bước vào phòng xưng tội riêng với linh mục, đó là những lời diễn tả cả thực tại của tội lỗi lẫn nhu cầu cần đến ân sủng. Điều gì xảy ra tiếp theo trong khung cảnh này? Để đáp lại danh sách các tội lỗi đã được xưng ra, linh mục sẽ chỉ định một số bước sám hối, và cuối cùng tuyên bố lời xá tội. Truyền thống Cải Chánh cũng khẳng định tầm quan trọng của việc xưng tội và nhận lãnh sự tha thứ, nhưng với một số điểm khác biệt quan trọng.

Sự khác biệt đầu tiên chúng ta xưng tội với ai. Vì Kinh Thánh dạy rằng “chỉ có một Đấng Trung Gian giữa Đức Chúa Trời và loài người, là Đấng Christ Jêsus, cũng là người” (1 Ti-mô-thê 2:5), nên chúng tôi tin rằng Đấng duy nhất có thể hàn gắn sự rạn nứt do tội lỗi chúng ta gây ra chính là Đấng Christ, chứ không phải một linh mục hay mục sư vốn là con người. Chúng ta xưng tội trực tiếp với Đức Chúa Trời, cầu xin công đức của Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm Vĩ Đại của chúng ta, Chúa Jêsus Christ (Hê 4:14–16).

Sự khác biệt thứ hai là chúng ta nên xưng tội ở đâu. Truyền thống Cải Chánh chuyển điều vốn diễn ra kín đáo trong phòng xưng tội thành một yếu tố trung tâm trong sự thờ phượng chung của hội thánh. Trong nhiều thế kỷ, một đặc điểm tiêu biểu của nghi thức thờ phượng (trật tự thờ phượng) của truyền thống Cải Chánh là phần “thanh tẩy”. Một ví dụ có thể diễn ra như sau: Lời Đức Chúa Trời được đọc lên; dân sự đáp lại bằng cách xưng nhận tội lỗi của mình; rồi người giảng dạy công bố sự tha thứ cho những ai đang tin cậy nơi Đức Chúa Jêsus Christ.

Tại sao lại làm điều này được chuyển thành một phần của sự thờ phượng chung? Việc xưng tội có thể khiến người ta cảm thấy đó là một vấn đề rất cá nhân và riêng tư. Có lẽ bạn đã từng cảm thấy không thoải mái trong một buổi thờ phượng khi phải trực diện đối diện với những tội lỗi mình đã phạm trong tuần qua. Nhiều hội thánh đã loại bỏ việc đọc luật pháp hoặc phần xưng tội, chính vì họ không muốn khiến người ta cảm thấy lúng túng. Nhưng truyền thống Cải Chánh đã kiên định theo một con đường khác, và lý do liên quan đến chính bản chất của sự thờ phượng.

Sự thờ phượng là một cuộc gặp gỡ với Đức Chúa Trời, và một dân tội lỗi không thể đến trước sự hiện diện của một Đức Chúa Trời thánh khiết. Sự xưng tội và lời công bố về sự công chính được tìm thấy trong Đức Chúa Jêsus Christ là một lời nhắc nhở mạnh mẽ rằng nếu không có Phúc Âm, thì sự thờ phượng thậm chí cũng không thể thực hiện được. Hơn nữa, thờ phượng tồn tại để hình thành và củng cố căn tính Cơ Đốc. Là người Cơ Đốc, chúng ta vừa là tội nhân vừa là thánh nhân, và cả hai đều quan trọng (1 Giăng 1:8–9). Trong sự thờ phượng chung, có một khoảnh khắc đầy phấn khởi khi người giảng dạy công bố sự tha thứ mà chúng ta có trong Đức Chúa Jêsus Christ, khắc sâu trong chúng ta căn tính của những tội nhân được cứu bởi ân điển—những người được Đức Chúa Trời chọn lựa và xem là quý báu trước mặt Ngài.

Điều này dẫn đến một điểm khác biệt thứ ba giữa cách tiếp cận của Công Giáo và Cải Chánh về sự tha tội: điều đang thực sự diễn ra khi người giảng dạy công bố sự tha thứ. Khi làm điều này, người giảng dạy không phải ra lệnh điều gì, nhưng chỉ công bố điều vốn đã là lẽ thật theo Kinh Thánh. Trái lại, “giải tội” (từ tiếng La-tinh absolvere, nghĩa là “giải phóng”) là hành động của một linh mục thực sự giải thoát một người khỏi sự mặc cảm tội lỗi của họ. Nhưng con người không có thẩm quyền để tha tội (Mác 2:7), dù họ có thẩm quyền rao giảng rằng tội lỗi được tha (Công 13:38). Vào thời khắc quan trọng này trong buổi thờ phượng theo truyền thống Cải Chánh, người giảng dạy đứng trước mặt Đức Chúa Trời — chứ không phải thay cho Đức Chúa Trời — và từ môi miệng ông chúng ta nghe những lời của Đức Chúa Trời đầy lòng tha thứ và thương xót: “Vậy bây giờ không còn sự kết án nào cho những ai ở trong Đức Chúa Giê-xu Christ” (Rô-ma 8:1). Vì lý do đó, trong nhiều hội thánh Cải Chánh, lời công bố tha thứ thường đơn giản là việc đọc một đoạn Kinh Thánh bày tỏ rõ ràng sự tha thứ và niềm hy vọng của Phúc Âm. Đó là Lời và lời hứa của Chúa, nơi chúng ta tìm thấy sự đảm bảo về sự tha thứ.

Với ý nghĩa này, lời công bố tha thứ trở thành một trong những điểm cao trào của lễ nghi thờ phượng của Cải Chánh. Tội lỗi làm chúng ta suy sụp, nhưng phúc âm nâng chúng ta lên (xem Thi 32:3–5). Đó là nhiên liệu của niềm hy vọng và sức mạnh của sự vâng lời của chúng ta. Sự thờ phượng là thời khắc chúng ta gặp gỡ “Đức Chúa Trời của mọi ân điển” (1 Phi 5:10)—Đấng đến với những kẻ phản nghịch không xứng đáng và như Đa-vít nói, trở nên, “Đấng nâng đầu tôi lên” (Thi 3:3). Ngài là một Đức Chúa Trời “chậm giận, và đầy dẫy tình yêu thương và sự thành tín” (Xuất 34:6). Trong sự thờ phượng chung, tấm lòng của Ngài được bày tỏ cách rõ ràng—nhất là qua lời công bố tha thứ.

Những người đã đặt lòng tin nơi Đấng Christ thì đã được tha thứ trước khi mục sư tuyên bố điều đó. Vào thời điểm ấy, không có điều gì khách quan thay đổi trong chúng ta hoặc trong mối quan hệ giữa chúng ta với Đức Chúa Trời. Nhưng dù chúng ta đã được tha thứ, chúng ta thường quên điều đó, dẫn đến nghi ngờ và bất tuân. Do đó, sự bảo đảm của sự tha thứ là một lời nhắc nhở cần thiết về chúng ta là ai với tư cách là dân của Đức Chúa Trời: “Trước kia anh em không phải là một dân, nhưng bây giờ anh em là dân của Đức Chúa Trời; trước kia anh em chưa được thương xót, nhưng bây giờ anh em đã được thương xót” (1 Phi 2:10).

Bài viết này là What Is The Assurance of Pardon?.

Jonathan Landry Cruse

Jonathan Landry Cruse

Rev. Jonathan Landry Cruse là Mục sư tại Community Presbyterian Church ở Kalamazoo, Michigan, nơi ông sống cùng vợ và các con. Ông là tác giả của hơn năm mươi bài thánh ca và một số cuốn sách, bao gồm Hymns of Devotion, The Christian’s True Identity và The Character of Christ.