
Đức Chúa Trời Có Thật Sự Quan Tâm Không?
26/05/2026
Tôi Có Thể Đối Diện Với Sự Tuyệt Vọng Như Thế Nào?
02/06/2026Hy Vọng Giữa Cơn Bạo Bệnh
Vào sinh nhật lần thứ năm của con trai tôi, tôi ngồi trong một trung tâm điều trị ung thư cách nhà sáu trăm dặm, nhìn dòng thuốc hóa trị chảy từ những túi truyền tĩnh mạch vào cơ thể mình. Tôi đang chiến đấu với một dạng ung thư hiếm gặp, và vì cần tham gia một thử nghiệm lâm sàng nên tôi phải rời xa chồng cùng ba đứa con nhỏ của mình trong nhiều tháng.
Những hy vọng đời này của tôi bị đe dọa nghiêm trọng. Sức khỏe tốt của tôi đã mất, và nó cũng mang theo năng lượng, mái tóc, cùng tương lai vốn từng có thể đoán trước của tôi. Thay vì chăm sóc gia đình, những ngày của tôi trôi qua trong các phòng chờ, những lần truyền máu, các xét nghiệm y khoa và những lần chợp mắt. Tôi lỡ mất những cột mốc quý giá của các con và cũng không biết mình còn sống để thấy thêm những điều đó nữa hay không.
Từ những thử thách của bệnh ung thư cho đến hành trình sống sót sau đó, tôi cần một niềm hy vọng đủ vững để chịu đựng những thăng trầm của cuộc chiến với sức khỏe. Nhờ lòng thương xót và ân điển của Đức Chúa Trời, chúng ta có một niềm hy vọng tốt đẹp hơn để nắm giữ: Chúa và Đấng Cứu Thế của chúng ta, Đức Chúa Jêsus Christ. Peter đã viết bức thư đầu tiên của mình cho những người Cơ đốc nhân đang chịu khổ như bạn và tôi để đảm bảo với chúng ta rằng hy vọng sống động của chúng ta trong Đấng Christ sẽ không bị lung lay bởi những thử thách trần gian và sẽ tồn tại đến kết thúc vinh quang của nó.
Hy Vọng Sống Của Chúng Ta
Sứ đồ Phi-e-rơ mở đầu bức thư của mình bằng tin mừng về niềm hy vọng sống của chúng ta:
Chúc tụng Đức Chúa Trời, Cha của Chúa chúng ta, là Đức Chúa Jêsus Christ! Bởi lòng thương xót dư dật của Ngài, chúng ta được tái sinh để có một hy vọng sống nhờ sự sống lại từ cõi chết của Đức Chúa Jêsus Christ. (1 Phi 1:3)
Chúng ta không thuộc về một Đấng Cứu Thế mà thân thể Ngài vẫn còn trong mộ. Ngài đã sống lại từ cõi chết, tuyên bố đắc thắng tội lỗi và sự chết (1 Cô 15:54–57). Hơn nữa, sự phục sinh của Ngài chỉ là khởi đầu của câu chuyện phục sinh. Ngài là trái đầu mùa của sự sống lại, và tất cả những ai thuộc về Ngài sẽ sống mãi vì Ngài là hy vọng sống của chúng ta (1 Cô 15:20–23).
Khi phải đối diện với những ảnh hưởng của bệnh nặng, chúng ta dễ trở nên mệt mỏi và chán nản. Chúng ta có thể mất hy vọng rằng cuộc sống sẽ trở lại như trước. Trong những thời khắc tăm tối ấy, chúng ta có thể bám chặt vào niềm hy vọng sống của mình, Đấng Cứu Thế của chúng ta, Đấng đã chiến thắng mộ phần. Chúng ta có hy vọng sống vì chúng ta có một Đấng Cứu Thế sống.
Hy Vọng Không Lay Chuyển Của Chúng Ta
Chúng ta không những được sinh lại để có niềm hy vọng sống, mà còn được sinh lại
để hưởng một cơ nghiệp không hư hoại, không ô uế, không phai tàn, được giữ gìn trên trời cho bạn—là những người nhờ quyền năng của Đức Chúa Trời được gìn giữ bởi đức tin cho đến khi nhận sự cứu rỗi sẵn sàng được bày tỏ trong thời kỳ cuối cùng. (1 Phi 1:4–5)
Những người thuộc về Đấng Christ có thể vượt lên trên những đau khổ của thế gian này để hướng về một cơ nghiệp vững bền. Những căn bệnh tàn nhẫn tàn phá thân thể chúng ta cũng không thể chạm đến cơ nghiệp ấy. Những hoàn cảnh khiến chúng ta choáng ngợp cũng không thể làm suy giảm sự trọn vẹn và tinh sạch đời đời của cơ nghiệp ấy. Không điều gì có thể đe dọa cơ nghiệp mà Đức Chúa Trời đang dành sẵn trên trời cho chúng ta.
Điều gì bảo đảm rằng chúng ta sẽ nhận được cơ nghiệp không phai tàn ấy? Phi-e-rơ nói rằng chúng ta đang được quyền năng của Đức Chúa Trời gìn giữ qua đức tin. Điều đó không phụ thuộc vào sức mạnh của chúng ta hay sức mạnh của đức tin của chúng ta. Chúng ta nhận được cơ nghiệp này nhờ lòng thương xót của Chúa, và chúng ta giữ nó nhờ quyền năng của Chúa. Hy vọng của chúng ta không thể lay chuyển vì vì Đức Chúa Trời nắm giữ chúng ta cách không thể lay chuyển (Giăng 10:27–29).
Hy Vọng Vinh Hiển Của Chúng Ta
Khi Phi-e-rơ viết về niềm hy vọng sống và không thể lay chuyển này, ông không hề phớt lờ những thử thách của cuộc sống. Tuy vậy, Phi-e-rơ vẫn khích lệ chúng ta hãy vui mừng ngay cả khi đang buồn đau vì những khổ nạn:
Hãy vui mừng về điều ấy, dù bây giờ anh em còn chịu đau buồn trong ít lâu bởi muôn và thử thách; để đức tin của anh em sau khi được thử nghiệm sẽ quý hơn vàng—dù vàng đã được thử lửa, vẫn có thể hư hoại—đem lại sự ca ngợi, vinh quang và tôn trọng khi Đức Chúa Jêsus hiện đến. (1 Phi 1:6–7)
Những lời hứa của Đức Chúa Trời giúp chúng ta hướng mắt khỏi những hoạn nạn tạm thời để nhìn đến vinh hiển đời đời. Chính vì Đức Chúa Trời đang hành động trong chúng ta, nên sự thử luyện qua đau khổ bày tỏ rằng đức tin của chúng ta là chân thật. Khi Đấng Christ trở lại, đức tin mà Đức Chúa Trời đã gây dựng trong chúng ta qua những thử thách ấy sẽ “đem lại sự ca ngợi, vinh hiển và tôn trọng” (1 Phi 1:7). Sự vinh hiển ấy có thể chỉ về vinh hiển của Đấng Christ, vinh hiển mà chúng ta được dự phần với Ngài, hoặc cả hai. Nhưng chúng ta biết rằng tương lai của mình với Đấng Christ sẽ đầy vinh hiển, và đó là lý do để chúng ta vui mừng ngay giữa những khổ đau hôm nay.
Niềm hy vọng của chúng ta trong Đấng Christ là một nơi nương náu vững chắc khi đau đớn nuốt chửng chúng ta, nỗi sợ hãi áp đảo chúng ta, và những thay đổi trong thân thể cũng như tương lai khiến chúng ta kiệt sức. Vì niềm hy vọng sống, không chuyển lay, và vinh quang của chúng ta, chúng ta có thể đồng thanh với Phi-e-rơ: “Chúc tụng Đức Chúa Trời, Cha của Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ!” (1 Phi 1:3).
Bài viết này là Finding Hope Amid Severe Illness.


